Ngô thị thấy nữ nhi mang nước tới, nhận lấy bát nước hung hăng uống một ngụm lớn, sau đó đưa cho trượng phu ở bên cạnh.
Ngô thị nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nữ nhi, trên đầu thắt hai bím tóc nhỏ, nghĩ thầm, nếu giữ đứa nhỏ này lại trong nhà rồi kén rể, liệu có thể có thu hút được hiền tế tới không?
“Sau này ra khỏi nhà nhớ phải đội mũ, che miếng vải cũng được, trẻ con da thịt mỏng, đừng phơi hỏng da thịt mình, sau này không thể khôi phục lại được.”
Nam Chi ngoan ngoãn gật đầu, “Được nương.”
Hai người uống xong một bát nước đun sôi to, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn một chút, Giang Lương Tài nói với Nam Chi: “Nhanh trở về đi.”
Sau khi phân gia rồi, chính là phải tự mình chịu trách nhiệm về kinh tế trong nhà, Giang Lương Tài so với lúc ở chung càng muốn làm việc chăm chỉ hơn.
Rốt cuộc lúc trước có làm ra cái gì cũng đều bị người nhà lấy mất, chuyện ăn uống đều do người trong nhà an bài, bây giờ liền không có người an bài nữa.
Ánh mặt trời giữa trưa như thiêu đốt, mọi người thu dọn đồ đạc trở về nhà, hai phu thê Giang Lương Tài về tới nhà, thức ăn đã chuẩn bị xong, vẫn là cơm khô, nhưng có thêm các loại hạt thô, còn có nấm xào.
Ngô thị nhìn thấy nấm, mí mắt liền giật giật, “Đem cả loại có độc lẫn không độc nấu lên sao?”
Đại Nha giải thích nói: “Nương, con đã xem qua rồi, đều không có độc, Nhị Nha biết cách nhận biết nấm.”
Ngô thị nhìn nấm xào béo ngậy, trong lòng thở dài một hơi, cũng không nói gì, Giang Lương Tài lại càng không nói gì, hắn đã sớm đói đến mức không nói nổi nữa, có ăn là được.
Cuối bữa cơm, còn đem nước xào trộn vào cơm, ăn xong tâm trạng liền cảm thấy thật thoải mái, vô cùng thỏa mãn.
Đại Nha nghĩ thầm, nếu mỗi ngày đều có thể ăn mấy thứ này, cuộc sống trôi qua cũng thật là tốt.
Đại phòng bên này ăn uống vô cùng vui vẻ, an an tĩnh tĩnh, không có chửi rủa, sẽ không vì gắp một miếng thức ăn mà phải nơm nớp nhìn sắc mặt của người khác.
Mẫu thân còn từ ái mà gắp đồ ăn cho trượng phu cùng hai đứa trẻ.
Đại Nha cảm thấy mẫu thân trở nên dịu dàng hơn, trở nên rất tốt.
Trong lòng Đại Nha nghĩ, hẳn là nên thế này, nên phân gia sớm một chút, cho dù không có đồ ăn ngon cũng không sợ.
Cho dù có thiếu ăn cũng không sao, Đại Nha cũng có chút lo lắng lương thực trong nhà không đủ ăn, nếu không đủ ăn, có phải cha sẽ lại mang bọn họ trở về.
Có người vui vẻ, liền có người không vui vẻ, trong nhà thiếu đi mất người, trong khoảng thời gian ngắn này, vẫn là chưa thích nghi được.
Cho dù Nhị Nha vẫn còn nhỏ, thì cũng có sức lao động nhất định.
Cho gà ăn, quét tước chuồng gà, quét nhà quét sân, tuy rằng chậm, làm cũng không tốt, nhưng tóm lại là vẫn có người làm.
Mỗi người đều có vị trí làm việc riêng, bây giờ ít đi mấy người, liền thấy thiếu.
Tiểu Tiền thị thật vất vả giặt xong đống quần áo, phải dùng đến cả chày gỗ mới có thể đập sạch, nàng vừa mệt vừa đau tay, cả nhà cũng từ đồng ruộng trở về, nhưng căn bếp lẫn nồi niêu đều lạnh ngắt.
Lão Tiền thị không nhịn được mà hỏi tiểu Tiền thị: “Sao còn chưa nấu cơm, gạo ta để ở trong tủ chén.”
Tiểu tiền thị:…
Ta cũng chưa hề được nghỉ, vẫn luôn làm việc nha.
Giang Nhạc An nhìn thấy cơm cũng còn chưa nấu, thường ngày nàng vẫn luôn không cần nhọc lòng mấy việc này, chỉ cần ở trong phòng bào chế dược liệu, nay thấy bộ dạng mệt mỏi của mọi người, “Con sẽ đi nấu.”
Tiểu Tiền thị lập tức nói: “Cảm ơn tiểu cô cô.”
“Tiểu cô cô, muội nấu ăn ngon, ngay cả thiếu gia quyền quý kia cũng đều thích ăn đấy.” Tiểu Tiền thị theo bản năng mà nói lời hay.
Nhưng kiểu khen này cũng không khiến lão Tiền thị cùng Giang Nhạc An vui vẻ, Giang Nhạc An hơi nhíu mày, lão Tiền thị tức giận nói: “Ngươi còn muốn Nhạc An thay ngươi nấu cơm mỗi ngày sao, tay Nhạc An còn phải thêu hoa, bào chế dược liệu.”
Tiểu Tiền thị bị quát lớn không còn chút mặt mũi, có chút hậm hực nói: “Con biết rồi.”
Cuộc sống đột nhiên trở nên khó khăn, chẳng lẽ không thể để tiểu cô cô làm được hay sao, nàng cũng không thể làm nổi, nàng còn có hai củ cải nhỏ cần phải chăm sóc, đại nhi tử cũng đã bị gọi ra đồng ruộng làm những việc trong khả năng.
Trong lòng tiểu Tiền thị cảm thấy rất khó chịu, thật là phiền.
Có thể nhanh chóng thoát khỏi cuộc sống thế này được không!
Còn không bằng không phân gia đâu, ít nhất nhiều người sức lực lớn, mỗi người phân chia việc ra cũng không có mệt mỏi thế này.
Việc phải làm vẫn nhiều như thế, nhưng người lại ít đi, việc của mỗi người liền nhiều lên.
Đồ ăn Giang Nhạc An nấu quả thực là ngon, loại chuyện này chính là thiên phú, giống như tiểu Tiền thị cho dù đã nấu rất nhiều năm, nhưng cũng không thể được như Giang Nhạc An.
Nhưng mà, được phép sử dụng nhiều dầu như vậy, thì cho dù có làm kém đến đâu, thì ít nhất cũng có mùi thơm của dầu.
Không có đứa trẻ phiền phức là Nam Chi, bầu không khí trên bàn ăn trở nên thật yên bình, tĩnh lặng, nhưng lại có điểm yên tĩnh quá, yên tĩnh đến mức làm người ta cảm thấy không quen.