– đều câm mồm hết cho tao, muốn dụ bọn chúng đến đây à?
Đội trưởng vừa quát to, đám đông lập tức yên tĩnh trở lại, thế nhưng bọn họ vẫn run rẩy mà lùi ra sau, tạo thành một khoảng trống lớn bao quanh Hạ Kỳ Như.
Hạ Kỳ Như: “…”
Có cảm giác bản thân bị kỳ thị không nhẹ.
– cô gái nếu cô không nói ra được thân phận của mình, vậy mời cô ra khỏi đây.
Đội trưởng hoàn toàn không muốn lãng phí đạn dược vào mấy chuyện này, dù sao vật tư của bọn họ không còn nhiều.
Hạ Kỳ Như liếc nhìn khung cảnh âm u bên ngoài một lát, sau cùng cũng gật đầu.
So với nơi này, không gian bên ngoài dường như an toàn hơn không ít.
– khoan đã.
Lúc Hạ Kỳ Như đi được một khoảng, người đội trưởng kia đột nhiên gọi cô lại, bởi vì phía sau lưng cô đều bê bết máu, tóc tai cũng không ngoại lên.
Hơn nữa nhìn vết máu có thể đoán ra nên là vết máu từ bên trong thấm ra chứ không phải bị máu người khác bắn vào.
Mà với lượng máu còn đọng lại trên áo kia, dù không mất mạng thì cả người cũng phải suy yếu trầm trọng, thế nhưng bước đi của cô gái này lại rất ổn định, hơn nữa cô dường như không phát hiện ra bản thân mình bị thương.
Thật sự rất tà môn.
Mấy người kia nghe thấy lời hắn ta nói liền đồng loạt rút súng ra.
– tôi khuyên mấy đừng nên lãng phí đạn dược của mình.
Hạ Kỳ Như lạnh nhạt lên tiếng.
Cô thân cô thế cô, ăn một phát đạn của bọn họ là đi đời nhà ma luôn đó.
Hơn nữa nhìn vẻ do dự kia của bọn họ, cô có thể chắc chắn, băng đạn của bọn họ sắp cạn rồi.
Nếu không bọn họ đã sớm bóp cò, chứ không phải chờ đến lúc này.
– chúng tôi sẽ không nổ súng, nhưng cô cũng không được rời khỏi đây.
Đội trưởng nhìn tình hình trước mắt, đoán chừng bản thân thật sự không thể giết nổi cô, vì vậy hắn thay đổi chiến lược, quyết định giữ cô lại bên mình, tránh cô ra ngoài làm bại lộ vị trí của bọn họ.
Dù sao đầu óc của lũ quái vật này thông minh không kém gì con người, thậm chí là vượt trội hơn cả bọn họ.
Cho nên tuyệt đối không để cô rời đi được.
– không.
Hạ Kỳ Như lạnh lùng từ chối rồi tiếp tục rời đi.
Cảm giác nguy hiểm càng lúc càng cận kề, cô không thể để bản thân chôn xác ở đây được.
“Tiểu chủ nhân, không nhắc nhở bọn họ sao?”
Tiểu Hắc thấy cô có ý muốn bỏ mặc mấy người kia thì rụt rè lên tiếng, Hạ Kỳ Như thản nhiên nhìn ra màn đêm vô tận ở trước mặt, lạnh nhạt nói.
“Không.”
Ngoại trừ hắn ra, sự sống chết của những người còn lại đều không liên qua tới cô.
– không được.
Có người tiến lên chặn cô lại, kết quả lại bị cô dùng một chiêu đánh vật xuống đất.
Đội trưởng thấy vậy liền ngăn cản người kia lại.
– để cô ta đi đi.
Đứa con gái này tuy vẻ ngoài vô hại, nhưng lực chiến đấu lại không thấp, nếu còn đánh tiếp đối với bọn họ cũng không có lợi gì.
– mọi người chuẩn bị, chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Sau khi Hạ Kỳ Như rời đi một lúc, đội trưởng lập tức tập hợp mọi người lại chuẩn bị rời đi lần nữa.
– lại phải đi sao? Tôi sắp không đi nổi nữa rồi.
– đúng vậy, đúng vậy, chúng ta chỉ mới tới đây thôi mà.
– nơi này an toàn như vậy sao còn phải đi chứ? Tôi không muốn đi nữa.
Mấy người xung quanh nghe vậy thì la ó không thôi, bọn họ mới nghỉ ngơi một chút sao đã phải rời đi rồi.
– đi hay không là quyết định của mấy người.
Đội trưởng lạnh lùng nói với đám người kia xong liền quay sang nói với đồng đội của mình.
– chúng ta đi thôi.
– khoan đã, đợi chúng tôi với…
Mấy người kia thấy đội trưởng thật sự rời đi thì vội vã đứng dậy chạy theo.
Bọn họ chỉ là dân thường, nếu đi một mình đảm bảo sống không nổi ba giây.
– nó đến rồi.
Đội trưởng vừa đi ra ngoài liền thấy rađa có báo động, ban đầu chỉ là mấy chấm đỏ, sau càng lúc càng nhiều, hắn lập tức bảo mọi người quay lại căn phòng kia, nhanh chóng gia cố lại căn phòng.
– không kịp rồi.
Đội trưởng chưa kịp kéo rèm cửa lại, chấm đó kia đã gần kề sát hắn rồi, hắn lập tức nép vào bức tường bên cạnh, mấy người còn lại cũng vội vã tìm chỗ trốn, căn phòng rất nhanh liền yên tĩnh trở lại.
Ánh trăng sáng xuyên qua cảnh cửa sổ nhỏ mà chiếu vào căn phòng, khiến nơi này đã âm u nay càng âm u hơn.
Mà trên tường nơi ánh trắng chiếu vào cũng bắt đầu xuất hiện những cái bóng đen với hình thể dài ngoằng cùng những xúc tu kỳ lạ ở trên người.
Có người vừa nhìn thấy bọn chúng liền đưa tay lên bịt miệng mình lại, tránh cho bản thân vì sợ hãi mà hét lên.
Những sinh vật kia đi qua đi lại nơi này vài vòng, còn đưa tay lên vặn tay nắm cửa, thế nhưng cửa phòng đã bị khóa từ bên trong, nó liền dùng tay bop vụn ổ khóa rồi mở cửa đi vào.
– Aaaa….
Có người nhìn thấy quái vật đã đi vào được bên trong liền nhịn không được mà hét to, lũ quái vật bên ngoài nghe thấy tiếng hét này liền đồng loạt chen vào căn phòng kia.
Rất nhanh chóng mùi máu tươi, tiếng súng, tiếng hét cùng tiếng nuốt thức ăn đã vang lên trong không gian u tối.
“…”
Hạ Kỳ Như đang ngồi trên một gốc cây gần đó nhìn thấy mà tê dại cả da đầu.
Đây là cái thế giới quỷ quái gì vậy?