Hạ Kỳ Như: “…”
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong mà.
– mà cô đặc biệt lắm nhé, từ khi tôi đến nơi này đến bây giờ cô là người đầu tiên vượt qua được cạm bẫy của Rồng đen đó.
Cảnh Thiên cười nói, Hạ Kỳ Như ngạc nhiên.
– Rồng đen?
– đúng vậy, nó là người cai quản ở nơi đây, chuyên gia hút lấy sự sợ hãi của con người để gia tăng sức mạnh cho bản thân, nếu vượt qua được nó, cô sẽ có cơ hội đầu thai, còn không thì sẽ bị giam giữ ở đây lặp lại vòng tuần hoàn này mãi mãi.
Cảnh Thiên thấy Hạ Kỳ Như yên lặng thì nhướn mày nói.
– cô sợ sao?
Hạ Kỳ Như lắc đầu, cô không sợ, chỉ là thấy mấy linh hồn đó tội nghiệp thôi.
– vì sao anh lại muốn giúp tôi?
– thấy cô đặc biệt nên muốn giúp thôi.
Cảnh Thiên tùy tiện bịa một lý do cho qua chuyện.
…
– cô có muốn trở về dương gian không?
Cảnh Thiên sau khi biết lý do cô ở đây đã chủ động giúp đỡ, Hạ Kỳ Như hồ nghi nhìn hắn.
– có thể sao?
Nhìn mi chẳng đáng tin chút nào cả.
– đương nhiên là có thể.
– nhưng Diêm Vương nói với tôi, tôi đã không thể trở về nữa rồi.
– ta dám cá ông ta đã nhận hối lộ của người cướp thân thể của cô rồi.
Hạ Kỳ Như: “…”
Nhìn tác phong trước đó của Diêm Vương thì đúng là có khả năng thật.
– hơn nữa linh hồn của cô rất đặc biệt nên ông ta muốn giữ cô lại bên mình để tiện bề giúp đỡ.
– vậy tức là tôi vẫn có thể sống lại đúng không?
Hạ Kỳ Như cực kỳ mong chờ nhìn hắn.
– đúng vậy, chỉ là cô cần làm một vài nhiệm vụ mới có thể trở về.
– ý anh là sao?
Hạ Kỳ Như lập tức cảnh giác, Cảnh Thiên nhìn cô cười lớn.
– cô không cần phải phòng tôi như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không hại cô.
Nhưng Hạ Kỳ Như vẫn không đáp lời hắn, Cảnh Thiên hơi nhíu mày.
– cô vẫn không tin tôi? Vậy thì cô chỉ có thể ở lại đây đến ba trăm năm sau mà thôi.
– ba trăm năm?
Đùa nhau à?!?
Hạ Kỳ Như giật nảy, một ngày đã đủ cực hình rồi đây lại tận ba trăm năm, có chút hãi…
– nơi này cách ba trăm năm sẽ mở cửa một lần, thời gian mở cửa là bảy ngày, thế nên bây giờ cô không thể nào trở về âm phủ được nữa rồi.
Hạ Kỳ Như: “…”
Diêm Vương, ta hận chết ngươi.
– thế nào, giờ làm theo lời tôi nói hay ngồi ở đây đợi?
– nhiệm vụ mà anh muốn tôi làm là gì?
Hạ Kỳ Như xoắn xuýt hồi lâu, cuối cùng quyết định thỏa hiệp.
– đơn giản lắm, quay về quá khứ thay đổi số mệnh của mình.
– thay đổi số mệnh?
– đúng vậy, nếu tôi đoán không nhầm thì cô đã bị Nguyễn Kỳ Như cướp đoạt thân thế của mình suốt 10 kiếp, nếu muốn thay đổi cô chỉ có thể ngược dòng về quá khứ, trở về trước lúc mình bị tráo đổi mệnh cách để thay đổi tương lai.
Hạ Kỳ Như: “…” hóa ra là có tiền lệ rồi à?
– nếu cô đồng ý tôi sẽ dẫn cô đến cánh cửa không thời gian để đảo nghịch thời gian quay về kiếp trước.
– sao không thể quay lại kiếp này luôn đi.
Hạ Kỳ Như hơi sốt ruột, Cảnh Thiên nhìn cô cười kỳ lạ.
– bởi vì tôi đánh rơi vài thứ muốn nhờ cô quay lại lấy giúp.
– anh không thể đi cùng tôi sao?
Hạ Kỳ Như hơi sợ hãi, đi một mình không người chỉ lối cô biết làm thế nào.
Cô vẫn còn là trẻ con đó.
– nếu tôi có thể tôi còn ngồi đây tám chuyện với cô sao? Nhưng mà cô yên tâm, tôi sẽ cho cô một cái nhẫn không gian và cả tiểu Hắc đi cùng bảo vệ cô nữa.
Nói rồi Cảnh Thiên đưa cho cô một cái nhẫn bảo coi trích máu nhân chủ, ngay khi giọt máu đầu tiên vừa rơi xuống, chiếc nhẫn trân ngón tay út của cô liền hút sạch, sau đó trên tay cô liền xuất hiện một hình xăm hình chiếc nhẫn, còn chiếc nhân kia thì biến mất rồi.
Hạ Kỳ Như chà mấy lần đều không đi thì hoảng.
– làm sao đây?
– đừng sợ, tôi làm vậy để đề phòng có người cướp mất bảo vật của tôi đi thôi, sau khi cô trở về tôi sẽ xóa nó đi giúp cô.
– vậy còn được.
Hạ Kỳ Như âm thầm thở phào, sau đó lại dáo dác nhìn quanh.
– vậy…Tiểu Hắc đâu?
– ở đây.
Cảnh Thiên vừa nói xong tấm vải đen kia liền xuất hiện tự động cuốn lấy cổ tay cô.
– nó sẽ đi theo bảo vệ cô, vì vậy cô cứ yên tâm đi.
– mà thứ anh cần tôi tìm là gì vậy?
– đừng lo, ở mỗi kiếp người của cô đều có một người tên Cảnh Thiên xuất hiện, cô hãy tiếp cận hắn, ở bên hắn tới khi sinh mạng hắn kết thúc là được, phần còn lại sẽ do tiểu Hắc đảm nhận.
– ồ.
– cô sẵn sàng để đi chưa?
Cảnh Thiên không nhiều lời lập tức đưa cô đến một cánh cửa lớn, Hạ Kỳ Như hít sâu một hơi rồi gật đầu.
– rồi.
– vậy được, chúc cô may mắn.
Cảnh Thiên vừa nói xong thì đẩy Hạ Kỳ Như vào cánh cửa kia luôn.
Hạ Kỳ Như dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi bị đẩy vào cô vẫn bị không gian xung quanh tác động, suýt thì bị áp lực xung quanh nghiền chết.
Thì ra đây là cảm xác xuyên không à?
Mịa nó quá hãi hùng rồi!!!!!!