Hàn Phong thấy vậy liền vỗ nhẹ vào lưng để trấn an cậu, Mộc Hạ nhanh chóng nhắm mắt ước nguyện. Sau đó liền nở nụ cười tươi mà thổi nến, lần đầu tiên trong cuộc đời cậu được ai đó tổ chức sinh nhật, lại một lần nữa Mộc Hạ cảm nhận được mình đang rất hạnh phúc và vui vẻ.
Mọi người thấy cậu thổi nến xong liền bắn pháo chúc mừng, mọi người đều đồng thanh hô to.
“Mộc Hạ sinh thần vui vẻ”
Bữa tiệc cũng nhanh chóng bắt đầu, mọi người quây quần bên nhau rất vui vẻ. Mộc Hạ cũng cười không ngớt trước những trò tấu hề mà đám bạn của mình nghĩ ra. Cả nhà cậu ai cũng mừng cho Mộc Hạ, vì bọn họ cuối cùng cũng có thể yên tâm hơn phần nào.
Bên cạnh Mộc Hạ giờ đây có rất nhiều bạn tốt, lại được gia đình yêu thương, chiều chuộng. Kiếp này coi như cậu đã quá mãn nguyện rồi, cậu chẳng mong ước gì cả chỉ ước cho mọi người luôn luôn khoẻ mạnh, luôn luôn thành công, vui vẻ và hạnh phúc trọn đời trọn kiếp.
Khi mọi người đang vui vẻ hát hò thì Mộc Hạ và Hàn Phong rủ nhau đi đánh lẻ, hai người rảo bước đi bộ quanh các nẻo đường gần nhà cậu.
“Hôm nay cậu rất vui, cậu cứ mãi cười nhiều như vậy nhé. Cậu cười rất đẹp”
“Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời có ai đó tổ chức sinh nhật cho tôi từ lúc tôi được sinh ra đấy, nên dĩ nhiên và hiển nhiên tôi vô cùng hạnh phúc”
Mộc Hạ cuồi rất tươi, Hàn Phong biết chứ. Biết rất rõ về cuộc sống trước đây của cậu, vì Mộc Hạ là người hắn thương nên hắn không bỏ lỡ bất kỳ thông tin gì về quá khứ của cậu cả. Hàn Phong còn biết được nhiều chuyện hơn cả Trí Khanh khi anh điều tra về cuộc sống trước đây của Mộc Hạ khi sống ròng rã mười mấy năm trời ở nhà họ Mạc.
Lúc đó, cầm tờ giấy điều tra được trên tay. Hàn Phong cảm thấy trái tim mình rất đau. Hắn xót xa cho cuộc sống không bằng một người hầu trong dinh thự đó và hắn cũng đã hứa với lòng mình chỉ cần có cơ hội. Hàn Phong nhất định sẽ nhấn chìm Mạc thị coi như đó là kết cục cho những kẻ từng làm tổn thương tâm lý đến báu vật của hắn.
Hắn căm hận những kẻ dám làm cậu tổn thương, nếu một ngày hắn cũng làm thế với cậu hân thề rằng hắn sẽ bị ông trời đối xử không bằng một con chó.
Buổi tiệc kết thúc khi Hàn Phong và Mộc Hạ cùng nhau đi dạo trở về, mọi người vì chơi vui quá nên cũng say khướt. Ngay cả Hàn Vũ cũng vậy, Hàn Phong và Mộc Hạ bèn điện taxi tới rồi nhờ tài xế đưa cả đám bạn học này về nhà.
Vì ba mẹ Lý không thể thức quá khuya nên Trí Khanh, Thảo Anh, Mộc Hạ và Hàn Phong phụ dọn dẹp. Khi dọn dẹp xong xuôi, sạch bóng thì cũng đã trễ. Thấy đi đường ban đêm không an toàn nên Mộc Hạ bảo Hàn Phong ngủ lại nhà một đêm. Đương nhiên vì cậu lý giải quá hợp lý nên Trí Khanh và Thảo Anh đều gật đầu đồng ý.