câu nói của anh Tiến làm tôi … xấu hổ, tôi đã nghĩ về Long quá thành kiến..
trò đùa trẻ con, có lẽ Long vẫn quen thói thôi, dù sao cậu ấy thực lòng muốn được tôi quan tâm..
tôi quay lại lén nhìn Long 1 thoáng trước khi xuồng đi khuất, có phải…tôi đã sai ko? đó ko phải là Long kiêu căng sao?
liệu cậu ấy có chấp nhận nổi việc bị 1 đứa con gái, đánh vào mặt như thế??
lại còn… nụ hôn đầu tiên…
Lãm đã “đánh cắp” trước rồi, Lo Lo ạ.
T___T
……………
tôi về nhà trong trạng thái con chuột mới bị trấn nước, bác hai và ông nội hỏi thì anh Tiến bảo rằng chúng tôi tắm sông cho vui..
ack ack…
thay đồ xong, ăn cơm xong, tôi leo lên giường nằm, đầu cứ xoay xoay nặng chịch..
nên quên hẳn Long cho tới khi gần 5h chiều, vẫn ko thấy cậu ấy về.
“chú Lo Lo đâu rồi, cô Xu Xu?”
nghe Rơm hỏi tôi mới ngồi dậy, cố gắng lết xuống giường, xọt đôi dép lê..
đi vòng vòng để xem cậu ta đã trốn ở đâu.
“Long chưa về hả chị?”
“chưa… ko thấy đâu cả..”
chị Oanh đáp lời tôi và tiếp tục chuẩn bị bữa chiều, tôi đi chậm ra ngoài, bộ đồ của Long vẫn còn treo trên sào…
ko biết sao tôi cứ đi mãi, đi mãi theo hướng con sông, tôi nghĩ cậu ấy có thể vẫn ở đó.
….
Long đúng là vẫn ngồi chỗ hồi trưa, 1 mình
áo quần hình như vẫn còn ẩm, nhưng tóc đã khô vì gió, tay cậu cầm 1 nhánh cây khô quẹt quẹt lên đất.. nhìn ra dòng sông..
bước chân tôi làm Long nhận ra, nhưng cậu ấy ko quay mặt lại, bỏ cành cây trên tay xuống đất..
“sao cậu ko về?”
“thích ngồi đây chơi.”
“cậu….giận tớ à?”
“Xu Xu… có biết là, chưa có ai dám tát tôi ko?cả ba mẹ tôi..”
“xin lỗi…nhưng ai bảo cậu lừa tớ như thế…”
Long cúi đầu, cười nhạt, rồi ném 1 viên đá ra sông, đồng thời nói khẽ đủ tôi nghe..
“đúng là khi yêu càng nhiều, tổn thương càng sâu nặng..”
tôi ko biết cậu ấy nói tôi, hay nói chính mình, vì thực ra cả tôi và Long đều đã bị tổn thương..
tình cảm càng nhiều, thì càng thấy đau lòng và giận dữ.
thật vậy sao?
“thôi về đi, cậu mặc đồ ướt cả buổi rồi..”
“đừng quan tâm tôi… nếu ko thích tôi…”
“cậu….”
tôi cứng họng ko nói được thêm, thái độ của Long cứ ngang bướng như thế..thì đành chịu…
tôi về đây, mai trở lại Sài Gòn rồi, phải đi ngủ sớm..
nhưng khi tôi quay đi thì, cậu ấy đã níu tay tôi lại, giọng nhỏ lí rí..
“đừng… bỏ tớ.”
……..
lần đầu tiên có người nói với tôi câu ấy.
thực sự là chỉ có tôi giở giọng năn nỉ Đu Đu đừng bỏ rơi tôi T___T
chưa có ai cần tôi, xin tôi ở cạnh, như Long lúc này…
tim tôi như tan chảy ra.
tự nhiên tôi ngồi xuống, cầm tay Long, vuốt tóc cậu ấy, rồi dỗ dành như 1 người…mẹ.
0____0