Khi còn cách nhau chừng năm sáu bước chân, Ngọc Huyên như sực nhớ ra điều gì. Y không chạy nữa mà vội vàng lấy lại bình tĩnh, chân cũng thả bước chậm hơn, chỉ có nụ cười và niềm vui long lanh trong mắt là không hề che giấu.
“Nhị vương tử, ngài đã về rồi sao?”
Khung Dực hơi khựng lại, lòng có chút mất mát. Chẳng phải lần trước khi chia tay hắn đã chuyển sang dùng cách xưng hô đầy tình cảm của Kinh Lạc mà gọi người ta rồi sao, sao người ta vẫn còn dùng cách xưng hô đầy xa cách này với hắn chứ?
“Ừ, ta về rồi.” Mặc dù vậy, hắn vẫn giấu đi cảm xúc mà cười tươi với Ngọc Huyên. “Sao em lại ở đây?”
Ngọc Huyên định trả lời nhưng lại thoáng có chút phân vân, bối rối. Hai má của y cũng rạng hồng dưới ánh tà dương.
“À… Em… Ngọc Huyên đang cùng nông dân thu hoạch ngô ngọt ạ. Đây là loại ngô ngọt mà Ngọc Huyên đã nghiên cứu rồi đề xuất cách canh tác mới, đã bắt đầu áp dụng từ mùa thu vừa rồi ạ.”
Khung Dực thấy y bối rối và xấu hổ lựa chọn cách xưng hô, trong lòng cũng mềm lại. Thôi vậy, khi nào người ta sẵn sàng, người ta nguyện ý thì gọi, hắn sẽ không ép.
“Nhị vương tử nhìn này!” Ngọc Huyên vui vẻ chỉ vào một cây ngô gần đó. “Lần thu hoạch này cho kết quả cũng rất tốt, bắp ngô chắc và to, khỏe. Lát nữa Ngọc Huyên lấy một ít về luộc lên thử xem ăn có ngọt không, còn lại có thể dùng làm bánh ngô hấp hoặc bánh ngô chiên tẩm đường, Tiểu Huyền sẽ rất thích.”
Khung Dực mỉm cười, đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa trước trán của người kia: “Ngọc Huyên thật giỏi. Ta cũng rất thích.”
Nhị vương tử không cố ý thốt ra những lời mập mờ như thế, cơ mà nói rồi hắn cũng chả hối hận là bao. Dù sao hắn cũng nói thật mà, cách hiểu nào cũng là thật hết.
Ngọc Huyên da mặt mỏng, quả nhiên đỏ mặt bối rối, y bèn cố gắng chuyển đề tài: “Nhị vương tử… ngài đang chuẩn bị về Trích Nguyệt sao?”
Dĩ nhiên là đang về cung rồi, Khung Dực bật cười. “Ừ, về cùng nhau nhé?”
Sau bốn tháng, Ngọc Huyên có vẻ đã hoàn toàn thu phục được Tiểu Bạch. Y đeo giỏ ngô lên vai rồi nhẹ nhàng nhảy lên lưng nó, khi đã yên vị thì cúi xuống khẽ vuốt bờm nó mấy cái rồi cười bảo: “Chúng ta về nhé, Tiểu Bạch.”
Trong nắng chiều dịu dàng mà vàng rực, Khung Dực cùng Ngọc Huyên cưỡi ngựa sánh vai nhau đi, phía sau có hai tên lính gác biết điều mà giữ khoảng cách kha khá. Khung Dực quay đầu lại nhìn bọn chúng tỏ ý hài lòng rồi lại liếc sang nhìn trộm người kia. Dưới ánh hoàng hôn, cả người y như phủ một lớp vàng óng ánh. Thiếu niên trẻ tuổi rạng rỡ ngồi trên lưng con hắc mã, mắt lấp lánh như sao, thật đẹp.
“Mấy tháng qua, Nhị vương tử vẫn khỏe chứ? Có vất vả không?” Ngọc Huyên quay sang hỏi.
“Không vất vả, ta quen rồi.” Khung Dực cười, mắt vẫn ngắm người nọ. “Ngọc Huyên, thật ra lần này ta quay về là có việc muốn hỏi em. Nói cho đúng thì… ta có việc cần nhờ em giúp.”
“Sao ạ?” Ngọc Huyên ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.
Trong tiếng vó ngựa lộc cộc, Khung Dực chậm rãi kể đầu đuôi sự tình cho Ngọc Huyên nghe. Khi vừa kể xong thì cũng đã về đến Trích Nguyệt từ bao giờ. Cả hai xuống ngựa, toan dắt vào chuồng thì chợt có tiếng gọi sau lưng vang lên:
“Nhị đệ, Ngọc Huyên?”
Quay lại bắt gặp vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên của Khung Tuấn, Ngọc Huyên có chút giật mình nơm nớp. Dù gì y cũng chưa hề nói qua với Khung Tuấn việc y biết cưỡi ngựa, mà cũng không rõ Đại vương tử có biết hay không. Khung Dực trái lại hoàn toàn bình tĩnh, hắn khẽ bảo Ngọc Huyên dắt Tiểu Hổ và Tiểu Bạch vào chuồng trước rồi về cung, tối nay Khung Dực sẽ ghé qua ăn tối cùng hai người Ngọc Huyên và Tiểu Huyền.
Ngọc Huyên cúi chào Khung Tuấn rồi quay đi, mới được hai bước thì Khung Dực chợt níu tay áo y lại: “Chuyện lúc nãy…”
Ngọc Huyên như nhớ ra, quay đầu lại mỉm cười với hắn, mắt đong đầy ý tứ dịu dàng: “Dĩ nhiên là Ngọc Huyên bằng lòng rồi ạ.”
Khung Dực thở phào một hơi, lòng tràn ngập niềm vui khó tả, trước khi buông ống tay áo người ta ra còn làm như vô tình khẽ chạm vào bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại kia một cái.
Mọi diễn biến này Khung Tuấn không thấy cũng không nghe được, hắn chỉ đứng từ xa, nén giận chờ nhị đệ cho mình một câu trả lời.
“Đại ca.” Khung Dực đợi Ngọc Huyên đi khuất rồi bước lại.
“Đệ dạy y cưỡi ngựa?” Khung Tuấn hỏi luôn, giọng nói tỏa ra hơi lạnh. Không nói đến Hoàng đế, khắp Đại Thương này kẻ có gan làm trái ý Đại vương tử chỉ có mỗi Nhị vương tử mà thôi.
Lần này Khung Dực quay về kinh đô mà chưa thông báo với phụ hoàng lẫn đại ca, thế mà Khung Tuấn cũng chẳng mảy may để ý nguyên do, chỉ lập tức hỏi thẳng đến việc Ngọc Huyên cưỡi ngựa, chứng tỏ hắn cực kỳ lưu tâm.
“Đúng vậy đại ca. Y cũng lớn rồi, đâu thể suốt ngày đi cùng huynh được, huynh còn bận trăm công nghìn việc. Vả lại, đệ cũng cần y có thể chủ động đi lại một chút, đệ có việc cần y làm.”
“Là việc gì?” Khung Tuấn nhíu mày, vẫn chưa vừa lòng lắm với cách giải thích của nhị đệ mình.
“Chúng ta đi gặp phụ hoàng luôn đi, việc này cần người chuẩn tấu.”
Lát sau, trong cung điện của Hoàng đế, Khung Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên mà hỏi lại Khung Dực:
“Con muốn đem Ngọc Huyên đến Khúc Băng để y giúp nghiên cứu cách cải thiện hoa màu?”
Nhị vương tử vòng tay, cúi đầu: “Bẩm phụ hoàng, đúng vậy. Ngọc Huyên có vẻ có năng khiếu, vả lại chẳng phải vừa rồi y cũng đã giúp cải tiến năng suất của ngô ngọt Vương Đô đó sao?”
Khung Tuấn tỏ vẻ hoài nghi: “Quả thật là vậy, nhưng dù sao khí hậu và địa chất của Vương Đô cũng khác Khúc Băng nhiều. Chưa chắc y có làm được hay không…”
Khung Dực điềm nhiên đáp: “Không thử làm sao biết? Chúng ta tạm thời cũng chưa có giải pháp gì tốt hơn kia mà?”
Lần này thì Khung Tuấn không nói gì nữa, dù sao tiếp tục phản đối cũng không có lợi gì. Hắn không tin Ngọc Huyên có thể xoay chuyển càn khôn, mảnh đất đó bao nhiêu năm nay đã khô cằn giá lạnh như vậy rồi.
Hoàng đế thì ánh mắt có chút xa xăm, dường như ngài đang hồi tưởng lại việc gì trong quá khứ. Thấy phụ hoàng suy tư, Khung Dực quyết tâm thuyết phục:
“Chỉ cần Khúc Băng cải thiện được vấn đề lương thực thì áp lực chu cấp của Vương Đô sẽ giảm đáng kể, hơn nữa cũng là nền tảng tốt cho kế hoạch mở cõi ạ.”
Khung Vũ nghe vậy bèn ngẩng lên hỏi lại: “Làm sao con thuyết phục được y? Dù sao chúng ta cũng là địch quốc, y lại đang là con tin.”
Khung Dực cười cười, tỏ vẻ vô tội mà gãi gãi trán: “Con hỏi y rồi, y đã đồng ý ạ. Có lẽ… y ở Trích Nguyệt mãi cũng cảm thấy buồn tẻ nên mới nhận lời để có thể đi đây đó cho khuây khỏa chăng? Dù sao thì việc y thích nghiên cứu cách trồng trọt cũng là thật, vậy sao lại không thử?”
Dĩ nhiên Nhị vương tử không thể để lộ ra lòng riêng của mình. Trong ba năm tới, hắn chỉ muốn gần gũi y thêm một chút, chăm sóc y, làm y vui. Bởi vì tương lai… không phải, giữa hai người bọn họ làm gì có tương lai ngoài ba năm ngắn ngủi này kia chứ?
Đều đã định sẵn như vậy rồi.
Khung Vũ im lặng một chút rồi gật đầu: “Được rồi, ta chuẩn tấu. Con nhớ để ý chăm sóc Ngọc Huyên cho tốt, đừng để y có chuyện gì đấy. Nó dù sao cũng là một đứa trẻ thuần lương, ngoan ngoãn.”
Khung Dực mừng thầm trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ điềm tĩnh, quỳ xuống tạ ơn: “Nhi thần tuân lệnh.”
Sau khi Nhị vương tử lui ra rồi, chỉ còn Hoàng đế và trữ quân tương lai ở lại. Khung Vũ bước ra ban công, nhìn xuống toàn cảnh Vương Đô đang sáng đèn về đêm, đoạn nói nhỏ với Khung Tuấn bên cạnh: “Con để ý một chút, Ngọc Huyên tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.”
Khung Tuấn khom người: “Nhi thần hiểu rõ.”
Sau này Đại Thương khởi binh, chắc chắn Ngọc Huyên sẽ biết. Đến lúc đó, rất có thể y sẽ tự sát để tránh Đại Thương dùng mạng sống y mà uy hiếp Kinh Lạc trên chiến trường. Nếu Ngọc Huyên chết, Đại Thương sẽ mất đi một ưu thế vô cùng quan trọng.
“Chuyện nam tiến con đã bắt tay vào chưa?” Khung Vũ chợt hỏi.
“Bẩm phụ hoàng, nhi thần đã bắt đầu nghiên cứu về Tam Đại Soái của Kinh Lạc. Các gián điệp chúng ta cài vào bên kia cũng sẽ bắt đầu để ý đến tình hình quân lực và các biến động trong quân đội của Kinh Lạc nhiều hơn. Ngoài ra, tháng sau nhi thần dự định đích thân xuống phương nam gặp mặt phó tướng Quảng Ngân Trình ở Mạc Bắc, tìm hiểu bố trí quân sự của chúng ta tại đó và so sánh với quân đồn trú của họ tại ải Bạch Vân.”
Hoàng đế gật đầu. Sau vài giây trầm mặc, ngài bỗng lên tiếng: “Thật ra Kinh Lạc vốn có Tứ Đại Soái, thế nhưng giờ chỉ còn ba.”
“Ồ, người thứ tư là ai ạ? Đã bỏ mạng sa trường rồi sao?”
“Hahaha, không phải. Kinh Lạc phân chia quân đội theo chức năng, không phải theo địa phận như Đại Thương ta. Tứ Đại Soái ngày xưa có Trần Lượng chủ quản Tượng Binh, Nguyễn Giang chủ quản Thủy Binh, Tống Cơ Long chủ quản Bộ Binh và người cuối cùng chủ quản Kị Binh.”
“Người đó là Chu An.” Khung Tuấn lúc này đã hiểu.
“Đúng vậy.” Hoàng đế gật đầu ra vẻ hài lòng. “Hắn thân là Thái tử nhưng cũng là một chủ soái trong quân đội. Sau khi hắn lên làm vua thì Kị Binh giao cho Tống Cơ Long quản, sáp nhập vào Bộ Binh.”
“Khung Tuấn, Quảng Ngân Trình không thể nào so sánh với lão tướng Lưu Mục. Trong Tam Đại Soái hiện giờ, chỉ có Trần Lượng là tuổi cao sức yếu, còn lại Chu An và Tống Cơ Long đều có thể xông pha chiến trường. Chúng ta sẽ đụng độ trên đất liền nên tạm bỏ Thủy Binh qua một bên, không tính đến Nguyễn Giang. Tuy nhiên nếu thật sự chúng ta phải nam tiến để tìm một con đường sống, thoát khỏi hiểm họa diệt vong thì chắc chắn phải có hai điều kiện nữa để gia tăng phần thắng. Con biết là hai điều kiện gì không?”
Khung Tuấn im lặng một lát rồi nhìn về phía Tuyết Nhạn, đoạn đáp lời: “Bẩm phụ hoàng, là Ngọc Huyên và cánh quân trợ lực của nhị đệ. Danh tướng phía nam chưa hề giao chiến với Nhạn Quân cũng như quân đồn trú dải Chinh Sa, chúng ta sẽ có lợi thế bất ngờ. Nhị đệ cũng chưa từng đụng độ với Tam Đại Soái, bởi vậy ba năm này nhị đệ cũng phải tập làm quen với cách hành binh của phương nam.”
“Khá lắm.” Hoàng đế gật đầu, thế nhưng gương mặt lại đậm nét ưu tư.
Hôm nay có trăng nên bầu trời còn lờ mờ sáng. Xa xa nơi chân trời cuồn cuộn nổi lên một đám mây đen, báo hiệu cơn mưa đầu mùa đến sớm trên Đại Mạc.