Quỷ Tổ trong mắt sáng ngời, hô nhỏ:
– Thu phóng tự nhiên! Ha Ha… Sư muội, xem ra là chúng ta lo lắng uổng công vô ích!
Diệp Tích Quân rốt cục cũng toát ra vẻ buông lỏng, nhưng vẫn không dám khinh thường, nói: – Tốt hơn là chờ tông chủ đi ra, mới có thể an tâm!
Đúng lúc này, cửa cung Thiên Nhất Cung “kẹt” một tiếng mở ra, Dương Khai từ bên trong bước ra.
Hai người Diệp Tích Quân, Quỷ Tổ lập tức thả ra thần niệm, dò xét hướng Dương Khai bên kia.
Một lát sau, hai người liếc nhìn nhau, hội ý mỉm cười.
Dao động năng lượng trên người Dương Khai vô cùng bình ổn, hoàn toàn không có vì đột phá quá nhanh, mà dẫn tới dấu hiệu căn cơ bất ổn, thấy thế, rốt cục hai người hoàn toàn yên tâm.
– Nhiều người như vậy? Dương Khai ngạc nhiên nhìn những khuôn mặt quen thuộc trước mắt, bật cười ôm quyền nói: – Thật ngại quá, không cẩn thận một chút đột phá quấy rầy mọi người!
Không cẩn thận một chút…
Không ít người nghe nói thế, trợn mắt nhìn về phía Dương Khai!
Tuy rằng mọi người ở đây đa số đều là tu vi Thánh Vương Cảnh, hiếm có Phản Hư Cảnh, nhưng bọn họ cũng biết chỗ cường đại của Hư Vương Cảnh, Hư Vương Cảnh khó có thể đột phá, Dương Khai nói lời này làm cho bọn họ nghe vào trong tai, cảm giác có chút không đúng lắm.
– Chúc mừng tông chủ! Quỷ Tổ cười ha hả:
– Tông chủ tư chất xuất sắc, quả thật bổn trưởng lão bình sinh ít thấy nha!
– Tông chủ! Thế nào bỗng nhiên lại đột phá? Diệp Tích Quân cũng không sao hiểu được.
– Không có gì, vốn đang ở nhất tầng cảnh đỉnh phong, sau đó suy nghĩ minh bạch một chút chuyện! Dương Khai mỉm cười đáp.
Chủ yếu là sự cường đại của Dương Viêm cùng Ngột Thánh Phong kia, kích thích cho Dương Khai rất lớn. Trước kia mặc dù hắn biết Hư Vương Cảnh không phải võ đạo đỉnh phong, nhưng cũng không có nghĩ quá nhiều, nhưng Ngột Thánh Phong xuất hiện, lại làm cho Dương Khai ý thức được cảm giác nguy cơ.
Tĩnh tọa một tháng, nhớ lại áp lực của Ngột Thánh Phong gây cho hắn… cuối cùng lại có đột phá.
Giống như ở Cửu Thiên Thánh Địa hắn đã nói với Lâm Vũ Hào và Dịch Chính Khải, con đường võ giả phải thông suốt ý niệm trong đầu là kiên quyết tiến thủ.
Sau khi vấn đề tương thông quanh quẩn trong đầu, cảnh giới liền tăng lên một cách tự nhiên.
– Chư vị đều trở về đi, không có gì rồi! Dương Khai chắp tay hướng mọi người nói, lúc này mọi người mới chậm rãi tan đi.
– Hai vị trưởng lão hãy dừng bước, ta có việc muốn nói với hai vị! Dương Khai lại hô một tiếng.
Quỷ Tổ cùng Diệp Tích Quân dừng bước, nhìn Dương Khai nghi hoặc.
Đợi cho mọi người đều rời đi, Diệp Tích Quân mới hỏi: – Không biết tông chủ có gì phân phó?
– Ta chỗ này có vài thứ, các vị nhìn xem! Dương Khai vừa nói, vừa đưa ra hai tay, điểm tới hướng Diệp Tích Quân, Quỷ Tổ.
Hai người như có điều suy nghĩ, cũng không tránh né hoặc là ngăn cản, mà để tùy ý Dương Khai đưa tay điểm trên trán bọn họ, ngay sau đó, một dòng tin tức liền truyền vào trong thức hải, hai người Quỷ Tổ, Diệp Tích Quân liền nhắm mắt dò xét.
Một lát sau, Quỷ Tổ chấn động thân mình, mở mắt ra: – Tinh Giới? Trên Tinh Vực còn có Tinh Giới? Vị tiền bối kia đúng thật là Tinh Không Đại Đế?
Thẳng đến lúc này, Quỷ Tổ mới hiểu được, Dương Viêm đúng thật là Tinh Không Đại Đế trong lời đồn, bởi vì trong tin tức Dương Khai gửi cho lão có nói rõ điểm này.
Diệp Tích Quân ngược lại không có quá nhiều rung động, dù sao bà đã sớm biết thân phận của Dương Viêm, bà chỉ cau mày nói: – Tông chủ, theo đại nhân lưu lại phương pháp, nếu muốn đi tới Tinh Giới, phải gom đủ 9 khối Tinh Đế Lệnh, đồng thời cần sáu vị cường giả Hư Vương tam tầng cảnh rót vào lực lượng, mới có thể dẫn động lực lượng tinh tú mở ra Tinh Môn… Đây là… tông chủ định đi Tinh Giới ư?
Dương Khai gật đầu nói: – Không sai!
– Là bởi vì đại nhân nói về chuyện người thủ hộ sao? Diệp Tích Quân hỏi.
– Cũng không phải toàn bộ nguyên nhân! Dương Khai lắc lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư: – Chỉ có điều thân là võ giả, đi lên con đường này, thái thượng trưởng lão không hướng tới võ đạo cao hơn sao?
Diệp Tích Quân trong đôi mắt đẹp sáng ngời nổi lên hào quang khác thường, gật gật đầu.
– Vậy là được rồi! Dương Khai toét miệng cười: – Nếu thỏa mãn với hiện trạng thì chỉ dừng lại không tiến thêm, nếu ta ở lại đây, sớm hay muộn có thể tu luyện đến Hư Vương tam tầng cảnh, đứng sừng sững trên đỉnh phong ở Tinh Vực này, nhưng điều đó có thể làm gì? Tùy tiện trở lại một người như Ngột Thánh Phong, đều có thể giẫm đạp ta dưới lòng bàn chân!
Dương Khai nếu là người dễ thỏa mãn như vậy, năm đó hắn đã lưu lại Trung Đô, lưu lại ở Thông Huyền đại lục, cũng không có Lăng Tiêu Tông ngày nay.
– Nhưng điều kiện mở ra Tinh Môn hà khắc như vậy, sao có thể thỏa mãn? Quỷ Tổ nhíu mày: – Không nói đến 9 khối Tinh Đế Lệnh, theo năng lực của ngươi thật ra có khả năng rất lớn gom đủ, nhưng sáu vị cường giả Hư Vương tam tầng cảnh này… ngươi đi đâu mà tìm? Cả Tinh Vực cũng không biết có hơn sáu người hay không, mặc dù là có, cũng đều là lánh đời, tung tích mờ ảo.
– Chuyện do người làm ra! Dương Khai toét miệng cười, vỗ vỗ vai Quỷ Tổ: – Trưởng lão, ta cũng tính thêm ngài!
– Ta? Quỷ Tổ kinh hãi, vội vàng xua tay: – Lão phu người trong nhà biết chuyện nhà mình, cuộc đời này đột phá đến Hư Vương tam tầng cảnh tuy nói không phải không có hy vọng, nhưng cũng không biết là chuyện bao lâu!
– Mười năm! Thời gian mười năm, trưởng lão nhất định sẽ đột phá đến tam tầng cảnh!
Dương Khai sắc mặt nghiêm lại: – Ta sẽ bảo tiểu sư tỷ toàn lực phối hợp với trưởng lão ngài, linh đan cần dùng tu luyện, cung cấp vô hạn lượng, nhưng trưởng lão nhất thiết không thể tham công nóng vội làm liều!
– Mười năm sao… Quỷ Tổ nhíu mày trầm tư một hồi, bỗng nhiên hào khí dâng cao: – Được! Lão phu liền bế quan mười năm, nhất định không phụ kỳ vọng của tông chủ!
Lúc này Dương Khai mới nhìn Diệp Tích Quân cười nói: – Trưởng lão cũng vậy, thời gian mười năm, nếu có thể đột phá đến tam tầng cảnh, theo ta đi Tinh Giới một chuyến!
– Ta sẽ tận lực! Diệp Tích Quân cười khổ gật đầu, lời tuy như thế, nhưng bà cũng biết chuyện này khẳng định là không có khả năng! Bà vừa mới tấn thăng đến Hư Vương nhất tầng cảnh, sao có thể trong vòng mười năm đột phá đến tam tầng cảnh? Trừ phi có tư chất cùng cơ duyên như Dương Khai mới được.
– Cho dù ba người chúng ta toàn bộ đạt thành điều kiện, nhưng từ nơi nào tìm thêm ba người? Quỷ Tổ lại lo lắng.
– Tìm người không vội, ta trước gom đủ Tinh Đế Lệnh rồi tính sau! Dương Khai mỉm cười: – Mấy ngày nữa ta sẽ rời U Ám Tinh, chuyện tông môn sẽ phải nhờ tới hai vị!
– Tông chủ yên tâm, có ta và sư huynh ở đây, có lẽ không có người nào không có mắt dám đến gây chuyện! Diệp Tích Quân mỉm cười…