Đối với chuyện này, hắn lại không đố kỵ tức giận gì, dù sao cũng là mỹ nữ mà, hơn nữa sớm muộn gì sẽ là người của mình, Di Thiên tự nhiên sẽ không để ý.
Hắn tự cho là như vậy!
Ở trong phủ thành chủ 2 ngày.
2 ngày này, Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường không rời khỏi phòng, tham khảo luyện đan trong sương phòng Mã Cách Nạp an bài, cùng tìm hiểu Đan Đạo Chân Giải.
Luyện chế ra một viên Ngưng Hư đan sinh ra đan vân, Hạ Ngưng Thường lý giải đan đạo quả nhiên tăng lên vùn vụt, rất nhiều chỗ loại suy, làm cho Dương Khai cũng được lợi theo.
2 ngày sau, Mã Cách Nạp tự mình đến mời Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường, nói đã chuẩn bị xong, chỉ chờ hai người là có thể lên đường đi hành cung của lĩnh chủ đại nhân.
Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường không chần chờ, thoải mái theo Mã Cách Nạp rời phủ thành chủ. . truyện tiên hiệp hay
Bên ngoài phủ thành chủ, có hơn 30 cao thủ Phản Hư Cảnh chờ sẵn, mỗi người nghiêm trang, giống như sắp xảy ra đại chiến.
Kỳ thật bọn họ chỉ là phụ trách hộ tống an toàn cho Hạ Ngưng Thường.
Đối với người như Hạ Ngưng Thường, Mã Cách Nạp không dám sơ sẩy qua loa, trực tiếp điều động quá nửa cao thủ Huy Nguyệt Thành.
Đi theo còn có cường giả như Ba Hạc, còn có Di Thiên, xem chừng sẽ không có kẻ nào không có mắt dám đến khiêu khích.
Mã Cách Nạp rất biết làm việc, an bài cho Hạ Ngưng Thường một chiếc xe thú kéo hoa mỹ, hai yêu thú kéo xe dù không bằng Lôi Viêm Phi Tích của Di Thiên, nhưng cũng là yêu thú bậc tám.
Mã Cách Nạp hết sức thỉnh cầu, Hạ Ngưng Thường ngại ngùng lên xe, một đội mười mấy võ giả cưỡi sói mở đường, đằng sau có mười mấy Phản Hư Cảnh đi theo, xung quanh không thiếu cường giả ẩn nấp, phụ trách giải tán người không liên quan, thanh thế rất lớn, hùng hồn đi Huy Nguyệt Thành.
Dù nói cảnh giới những người này, trực tiếp dùng Tinh Toa bay đi thì nhanh hơn, nhưng Mã Cách Nạp thể hiện coi trọng Hạ Ngưng Thường, cho nên mới phô trương lớn như vậy.
Dương Khai cũng hưởng ké, cùng Hạ Ngưng Thường ngồi trên xe.
Thật ra hắn cũng không muốn làm lớn như vậy, chỉ là tiểu sư tỷ một mình quá lẻ loi, nàng chưa từng bị chú ý như thế.
Bất đắc dĩ, Dương Khai đành phải đi theo cùng.
Di Thiên cưỡi yêu thú hình sói theo sau, ánh mắt muốn phun lửa.
Nữ nhân xuất sắc như vậy, chỉ có hắn mới xứng đôi, tên con người Dương Khai kia là thứ gì, dù rằng chiến lực không tầm thường, nhưng dù sao chỉ là con người đê tiện mà thôi.
Hai người ở trên xe vô cùng thân thiết, suýt làm mù con mắt tà mị của Di Thiên…
Ngươi chờ đó, giết yêu thú kéo xe của bổn công tử, sớm muộn gì cũng phải tính sổ! Trong lòng Di Thiên hung ác.
Một đường yên bình, nơi này vốn là Xích Nguyệt Lĩnh, thành chủ Huy Nguyệt Thành dẫn đông đảo Phản Hư Cảnh hộ tống một tông sư luyện đan Nhân tộc đi hành cung, tuy rằng tin tức truyền ra, nhưng ở Xích Nguyệt Lĩnh không có Yêu tộc nào dám gây chuyện.
Tốc độ xe rất nhanh, gần ngang với ngự không phi hành.
Trước sau không quá 5 ngày, xa xa phía trước xuất hiện dãy nhà nguy nga.
Cung điện san sát, đình đài lầu các nối nhau, hành cung Xích Nguyệt lĩnh chủ xây dựng trên ngọn núi lớn, từ chân núi đi lên, có thể thấy cung điện ngay ngắn cùng đường đi lớn nhỏ.
Bán Nguyệt Sơn, nơi này chính là hành cung của Xích Nguyệt lĩnh chủ!
Đây là Thánh địa trong lòng tất cả Yêu tộc Xích Nguyệt Lĩnh, lãnh tụ tinh thần của bọn họ, Xích Nguyệt đại nhân, quanh năm ở nơi này.
Dương Khai đứng ở trên xe, nhìn đáng trước, ánh mắt sâu thẳm.
– Khinh La tỷ tỷ ở nơi này sao? Hạ Ngưng Thường khẽ giọng hỏi.
– Hẳn là vậy.
Dương Khai gật đầu.
– Không biết hiện tại tỷ thế nào, nhất định sẽ xinh đẹp hơn. Hạ Ngưng Thường nỉ non.
Nàng từng gặp qua Phiến Khinh La, tuy rằng năm đó ở Trung Đô cũng chỉ gặp vài lần, nhưng cô gái yêu mị tận xương này vẫn làm nàng có ấn tượng sâu sắc.
Hạ Ngưng Thường chưa từng thấy nữ nhân yêu diễm như thế, ngay cả nàng cũng không khỏi rộn ràng vì phong tình của đối phương.
Nàng dường như trời sinh mị hoặc, Hạ Ngưng Thường rất hoài nghi trên đời này còn có nam nhân nào ngăn cản được mị lực thiêu đốt của đối phương.
– Đợi lát nữa nàng sẽ biết. Dương Khai vỗ tay Hạ Ngưng Thường, ôm eo nàng, khẽ dậm chân, bay bay xuống xe.
– Khí thế hành cung của Xích Nguyệt đại nhân quả nhiên không tầm thường, bổn công tử ngưỡng mộ đã lâu, cuối cùng cũng được thỏa nguyện. Di Thiên không nhìn tới Dương Khai cùng Hạ Ngưng Thường vô cùng thân thiết, lại coi như không thấy, lên tiếng cảm khái về hành cung.
– Đi thôi, đến chỗ này phải đi bộ, bên phía lĩnh chủ đại nhân hẳn là đã nhận được tin, sẽ có người đến đón chúng ta. Mã Cách Nạp phất tay, để những Yêu tộc khác chờ tại chỗ, dẫn mấy người Dương Khai đi tới trước.
Xích Nguyệt lĩnh chủ quả thật đã sớm nhận được tin, cũng có người cung kính chờ đợi dưới chân núi.
Khi mấy người Mã Cách Nạp đến đây, võ giả Yêu tộc chờ sẵn nhàn nhạt liếc Hạ Ngưng Thường, gật đầu:
– Khổ cực, lĩnh chủ đại nhân có lệnh, Mã Cách Nạp hộ tống có công, ngày sau phong thưởng, xin đi dịch quán nghỉ ngơi chờ đợi.
Mã Cách Nạp hớn hở, vội cảm tạ.
Võ giả kia gật đầu, ánh mắt chuyển sang Ba Hạc, quát lớn: – Bắt lại cho ta!
Xung quanh nhảy ra mấy võ giả Yêu tộc, đồng loạt xông về phía Ba Hạc. Ba Hạc đứng yên, không có ý chống cự, tùy tiện cho những người này trói chặt mình, phong ấn thánh nguyên.
– Đã lâu không gặp, Đông Sư ngươi vẫn vô tình như vậy! Ba Hạc cười ha ha.
– Ngươi còn có mặt mũi trở về, lần này ngươi sẽ không còn sống ra khỏi Bán Nguyệt Sơn! Võ giả Yêu tộc Đông Sư kia hừ lạnh.
– Còn sống hay không, phải xem ý của lĩnh chủ đại nhân, Đông Sư à, hai ta giao tình nhiều năm, lát nữa phải nói mấy câu hay cho ta.
– Ngươi nằm mơ đi! Đông Sư liếc hắn.
– Nhưng ngươi yên tâm, chỉ cần lĩnh chủ đại nhân hạ lệnh ngươi, ta sẽ đích thân đưa ngươi lên đường.
– Ngươi quả nhiên đủ vô tình vô nghĩa.