Ngay sau đó, Dương Khai liền thấy một trụ năng lượng sáng chói mắt từ bên trong Phi Sa Chiến Toa bắn ra, đánh vào giữa hư không.
Một mảnh hư không kia lập tức giống như bông tuyết dưới ánh mặt trời gay gắt, nhưng lại rất nhanh hòa tan, biến thành một cái lốc xoáy hư vô hỗn độn, từ từ xoay tròn, tản ra dao động lực lượng không gian mãnh liệt.
– Đường hành lang hư không! Dương Khai mi mắt co rụt lại.
Dương Viêm đã khống chế Phi Sa Chiến Toa vọt tới hướng đường hành lang hư không kia, Dương Khai ngay cả ngăn cản dừng lại cũng không kịp, chỉ nghe tiếng nàng cười khúc khích như tiếng chuông bạc.
Một loại cảm giác quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn từ trên trời giáng xuống, chính là cảm giác không trọng lực đặc hữu xuất hiện mỗi lần Dương Khai xuyên qua đường hành lang hư không hay sử dụng pháp trận không gian.
Loại cảm giác này tới nhanh, đi cũng nhanh, chờ đến lúc hết thảy ổn định trở lại, Dương Khai phát hiện mình cùng Dương Viêm đã ở một… địa phương xa lạ khác, mà Phi Sa Chiến Toa đang từ từ từ trong một lốc xoáy to lớn ló ra thân thể dữ tợn.
Không quên được khiếp sợ, Dương Khai vội vàng thả ra thần niệm dò xét bốn phía, ngay sau đó sắc mặt liền chìm xuống.
Bởi vì ở phía trước cách đó không xa, đang có hai nhóm người sống mái với nhau, thực lực đều không quá cao, dẫn đầu cũng chỉ là Thánh Vương nhất, lưỡng tầng cảnh, còn dư lại đều là Nhập Thánh Cảnh.
Hai nhóm người cộng chung số lượng có chừng 30, 40 người, chỗ trung tâm của hai phe nhân mã, nằm ngang dọc mấy thi thể, tử trạng thê thảm không nỡ nhìn.
Mà ở cách đó không xa, lại còn có thi thể một con Phong Hỏa Ly yêu thú bậc tám, vừa thấy đã biết hai nhóm người này là vì con yêu thú chết đi mà chiến đấu, có thể là hai phe liên thủ giết yêu thú, nhưng cuối cùng bởi vì phân phối không công bằng nên nổi lên gợn sóng.
Tình huống này rất thường gặp, Dương Khai chỉ dùng thần niệm quét qua đã đoán được đại khái tình huống.
– Ai da… Dương Viêm hô nhỏ một tiếng, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng, dường như không nghĩ tới lần đầu tiên Phi Sa Chiến Toa phá toái hư không, truyền tống khoảng cách xa vừa lúc bị người nhìn thấy, dù sao thời khắc này còn là buổi tối, ai mà ngờ ở rừng núi hoang vắng này lại có nhiều người như vậy.
– Thất thần làm gì, đi nhanh lên a, làm khỉ cho người ta nhìn đẹp mặt lắm sao?
Dương Khai hung tợn trừng mắt nhìn nàng nói.
– A… Dương Viêm lập tức tỉnh hồn lại, đưa tay một cái trên trận bàn trước mặt, trong một tràng tiếng “vù vù”, Phi Sa Chiến Toa hóa thành một luồng sáng biến mất tại tại chỗ.
Ở phía dưới, vốn hai phe nhân mã đang đánh nhau túi bụi toàn bộ đều ngây dại.
– Sư huynh, đó là cái gì? Một nữ nhân ăn mặc lối thiếu phụ nhìn một vị võ giả Thánh Vương Cảnh, đôi mắt đẹp khẽ run run hỏi thăm. Tuổi của nàng thoạt nhìn không còn trẻ lắm, nhưng bảo dưỡng rất tốt, dáng điệu thướt tha, có thể nhìn ra, lúc còn trẻ nhất định là một mỹ nhân, bất quá thời khắc này, trên gương mặt xinh đẹp của nàng tràn đầy vẻ hoảng sợ, rõ ràng vì chuyện vừa rồi mà bị sợ hãi không ít.
– Vi huynh cũng không rõ lắm! Nam nhân Thánh Vương Cảnh kia có chút ngây ngốc lắc lắc đầu.
Không trách bọn họ kiến thức nông cạn, thật sự một màn vừa rồi quá mức kinh thế hãi tục, đột nhiên xuất hiện một cái lốc xoáy hư không, sau đó từ bên trong chui ra một vật gì đó giống như cá mập trong biển, thì dù là Phản Hư Cảnh ở đây, chỉ sợ cũng bị hù dọa, huống chi đám người bọn họ?
– Bất quá nhìn hình dạng đó, hẳn là chiến hạm thì phải? Nam nhân lại tự lẩm bẩm một câu.
– Có chiến hạm nhỏ như vậy sao?
Thiếu phụ rõ ràng có điều hoài nghi: – Tiểu muội năm đó đã từng may mắn thấy qua chiến hạm của Lôi Đài Tông khởi hành bay đi, cái kia lớn gấp mấy chục lần so với vừa rồi!
Ngay lúc hai người nói chuyện, đột nhiên truyền ra một tiếng kêu thảm, nam nhân cùng thiếu phụ sắc mặt lạnh xuống, quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện là một võ giả bên mình vì thoáng thất thần bị địch nhân đánh bị thương nặng, máu tươi chảy ròng, thét lên.
Nam nhân kia giận tím mặt: – Hứa lão tam, không ngờ ngươi đánh lén, chẳng biết xấu hổ!
Nói dứt lời, một lần nữa thúc giục bí bảo của mình, đánh tới hướng bên kia. Vốn khoảnh khắc yên tĩnh liền bị đánh vỡ, hai đám nhân mã một lần nữa chém giết đến cùng, về phần vật trước đó mới vừa nhìn thấy sớm bị ném đến ngoài chín tầng mây.
Trên bầu trời một thảo nguyên nào đó cách chỗ này ngoài ngàn dặm, Phi Sa Chiến Toa lẳng lặng dừng ở đó.
Bên trong chiến hạm, trên mặt Dương Khai còn đọng lại vẻ khiếp sợ chưa tan đi, mà Dương Viêm thì đang nhanh chóng đổi mới thánh tinh nguyên.
Dương Khai hoàn toàn không nghĩ tới, Phi Sa Chiến Toa này không ngờ có thể phá toái hư không! Tuy rằng tiêu hao to lớn, lập tức liền dùng hết sạch tất cả năng lượng bên trong trên 100 khối thánh tinh nguyên, nhưng đây quả thực là chuyện không dám tưởng tượng.
Hơn nữa, Phi Sa Chiến Toa phá toái hư không vượt qua khoảng cách không gian, còn xa hơn so với mình xé rách không gian, ít nhất hiện tại Dương Khai thả ra thần niệm, hoàn toàn không phát hiện được vị trí ban đầu.
Một lát sau, Dương Viêm đã lần nữa thay thánh tinh nguyên thỏa đáng, rồi điều khiển Phi Sa Chiến Toa bay về phía trước.
– Một lần phá toái hư không như vậy có thể đi bao xa? Dương Khai lên tiếng hỏi thăm.
– Lần vừa rồi hẳn là 100 ngàn dặm! Dương Viêm thờ ơ đáp, khẽ nhíu mày, dường như còn có chút không hài lòng lắm.
– 100 ngàn dặm…
Dương Khai hít ngược một hơi khí lạnh.
– Ừm! Chỉ là tiêu hao rất lớn một chút, hơn nữa vị trí không xác định tốt, dù sao ta chỉ là mượn nguyên lý của pháp trận không gian, xem ra còn phải cải tiến thêm chút nữa! Dương Viêm dùng ngón tay chống hàm dưới, như có điều suy nghĩ.
– Những thứ này cũng không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ có phiền toái rất lớn đấy! Dương Khai dặn dò với vẻ mặt nghiêm túc.
– Hì hì… Có tiết lộ ra ngoài cũng không sao! Dương Viêm nói như đã dự liệu trước: – Người khác cho dù chiếm được Phi Sa Chiến Toa này, cũng không thể sử dụng!
– Tại sao? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.
– Bởi vì người khác không có thánh tinh nguyên, muốn khởi động Phi Sa Chiến Toa của ta này, thánh tinh thượng phẩm là không đủ, chỉ có thánh tinh nguyên của Tiểu Tiểu ngưng luyện ra mới có thể thỏa mãn yêu cầu! Dương Viêm giải thích.
Dương Khai chợt hiểu: – Cho nên cô nương mới bá chiếm Thạch Khổi không thả?
– Đúng! Dương Viêm thống khoái gật đầu.
Đáng thương cho Thạch Khổi… Dương Khai hơi nhếch khóe miệng, mặc niệm cho nó..