Ngay sau đó, từ trong cơ thể hắn bỗng nhiên truyền ra một tiếng hổ gầm, một đầu hổ to lớn dần dần hiện ra trên thân thể của hắn. Đầu hổ kia lúc mới xuất hiện còn mờ nhạt, nhưng sau khi Phí Chi Đồ dần dần truyền thánh nguyên vào, lại có dấu hiệu từ từ ngưng thực.
Cùng lúc đó, một tiếng hổ gầm dữ tợn không gì sánh kịp từ đầu hổ chợt truyền ra.
Đám người Mã Tâm Viễn đang ở xung quanh đứng nhìn đều tái mặt, vội vã lui về sau. Tuy rằng Phí Chi Đồ không cố ý nhằm vào bọn họ, nhưng từng đợt sát khí vẫn như thực chất cắt vào thân thể bọn họ, khiến cho toàn thân bọn họ phát run lên.
Thành chủ đại nhân thật sự ra tay! Đám người này vui mừng quá đỗi.
– Tiểu tử, cẩn thận! Phí Chi Đồ quát một tiếng, đầu hổ đang lơ lửng trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên há miệng to như chậu máu, giống như mãnh hổ xuống núi, khí thế như thiên binh vạn mã vồ tới Dương Khai.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, điên cuồng điều động thánh nguyên.
Ngay sau đó, đầu hổ ngưng thực kia liền va chạm với Hạo Thiên Thuẫn ngăn chặn ở phía ngoài cùng. Những tiếng răng rắc lập tức vang lên, mấy chục tấm Hạo Thiên Thuẫn giống như tờ giấy không chịu nổi một kích liền vỡ tan, mà thế vồ của đầu hổ kia vẫn không giảm, lại tiếp tục phóng thẳng tới tầng ngăn cản thứ hai, bão cát.
Bão cát là uy năng ẩn chứa trong chiếc khiên màu tím được điều động ra, uy lực hết sức mạnh mẽ, đầu hổ vừa lao vào trong đó, liền bị bão cát cản trở, thân hình chợt bị kiềm hãm có vẻ như muốn dừng lại.
Nhưng Dương Khai không vui mừng mà còn tỏ ra hoảng sợ, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng.
Phí Chi Đồ cười lạnh, phóng thần niệm ra, từ trong miệng hổ bỗng nhiên phun ra một luồng ánh sáng xám ngắt, luồng ánh sáng màu xám vừa xuất hiện liền nổ tung, xé bão cát ra một lỗ thủng. Cùng lúc đó, đầu hổ nhân cơ hội liền phóng qua, bão cát không còn ngăn cản được mảy may.
Chỉ mới chớp mắt mà đầu hổ to lớn đã phóng tới trước mặt Dương Khai, há chiếc miệng to như máu cắn thẳng về phía Dương Khai.
Dương Khai nào dám sơ suất, tâm niệm trong đầu xoay chuyển, con chim lửa khí linh biến thành lớp bảo vệ xung quanh thân thể hắn liền xoay tít, khiến cả người hắn như đang bị thiêu đốt, tỏa ra sức nóng hết sức kinh người.
Tiếng hổ gầm, chim hót hòa quyện vào nhau vang lên không dứt.
Đám người Mã Tâm Viễn rướn cổ quan sát, muốn nhìn xem Dương Khai có bị trọng thương hay bị giết chết không, nhưng căn bản không hề thấy được điều đó xảy ra, liền nóng nảy dậm chân bình bịch.
Một số người thông qua vẻ mặt ngoài ý muốn của Phí Chi Đồ đã đoán ra, Dương Khai cũng không đáng lo ngại.
Một tiếng “Ầm” vang lên, bão cát bỗng nhiên tỏa ra, một lần nữa lại ngưng tụ thành chiếc khiên màu tím lấp lánh, bay về bên cạnh Dương Khai. Mà cùng lúc đó, thân hình của Dương Khai cũng lui nhanh lại, sắc mặt hơi tái, con chim lửa khí linh quay xung quanh hắn không biết từ lúc nào đã trở lại trên đỉnh đầu hắn. Còn đầu hổ kia tuy rằng màu sắc cũng nhạt đi không ít, nhưng vẫn đuổi theo Dương Khai không tha, khí thế như nhất định phải giết chết hắn mới ngừng lại vậy.
Thân hình lơ lửng giữa không trung, Dương Khai trở nên giận dữ, hai tay vung lên, phóng ra từng luồng Không Gian Nhận đen như mực đánh thẳng tới đầu hổ kia.
Thấy cảnh này, Phí Chi Đồ khẽ nhíu mày, ngay sau đó dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt đại biến kinh hãi kêu lên: – Dừng tay!
Chưa dứt câu, thân hình đã vọt đi, lao thẳng tới phía trước đầu hổ kia, rồi giơ tay ra hút đầu hổ trở về trong cơ thể, tay còn lại lấy ra Lam Ngọc Bát. Từ trong chiếc bát tỏa ra ánh sáng màu xanh chói mắt, hướng về phía Không Gian Nhận đỡ lại.
Xì xì xì xì…
Ánh sáng màu xanh trong nháy mắt liền mờ đi, vẻ mặt Phí Chi Đồ co rúm lại, không khỏi hiện ra vẻ hết sức đau xót.
Món Lam Ngọc Bát này là bí bảo mà hắn đã tốn công luyện hóa trong nhiều năm, cũng là món bí bảo hắn xem trọng nhất. Ánh sáng màu xanh chứa trong chiếc bát có đủ loại uy năng kỳ dị, trước kia trong lúc đối địch, hắn dựa vào chiếc bát này mà đã nhiều lần biến nguy thành an. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy ánh sáng màu xanh trong chiếc bát không ngờ lại nhạt đi, không biết là đã mất đi đâu.
Lại liên tưởng đến lưỡi đao sắc bén tỏa ra dao động không gian kỳ dị, sắc mặt của hắn liền trở nên khó coi như người chết.
Mất đi một phần ánh sáng màu xanh kia, tối thiểu hắn cũng cần phải tốn vài năm mới có thể bổ sung lại, mà còn phải tiêu hao không ít thiên tài địa bảo trân quý.
Giờ phút này, thậm chí hắn còn nổi lên ý muốn giết chết Dương Khai. Cho dù là đối mặt với đối thủ ngang cấp, cũng chưa từng có ai khiến hắn thua thiệt như vậy, không ngờ chỉ một tên có trình độ Thánh Vương Cảnh lại có thể làm được đến mức này.
Sau khi buộc Phí Chi Đồ phải sử dụng cả Lam Ngọc Bát, Dương Khai cũng không tiếp tục ra tay nữa, bay ngược về sau, thu hồi lại tấm khiên của mình, sau khi hít sâu mấy hơi, sắc mặt đang tái nhợt của hắn cuối cùng cũng hồng lại một chút. Lúc này hắn mới ung dung nhìn về phía Phí Chi Đồ, rồi khẽ cau mày lại, vẻ mặt trở nên kỳ lạ.
– Ngươi… Phí Chi Đồ nhìn qua Lam Ngọc Bát của mình, lại nhìn Dương Khai, sắc mặt vô cùng dữ tợn.
Dương Khai thì lại cười ha hả nói: – Tiền bối, người định ra chiêu thứ hai sao?
Phí Chi Đồ ngẩn ra, cười khổ không ngừng, đưa mắt liếc nhìn Dương Khai thật kỹ, rồi sau đó mới phất phất tay giọng mất hứng nói: – Đi đi, đi đi! Sau này đừng có đặt chân tới Vận Thành, nếu không đừng trách bổn thành chủ không khách khí đối với ngươi.
– Đa tạ tiền bối đã nương tay, à, nếu như có thể, xin tiền bối trả lại quầng lửa kia cho vãn bối! Dương Khai nhìn Lam Ngọc Bát trên tay hắn, lạnh nhạt nói.
Da mặt Phí Chi Đồ co quắp lại, đưa tay truyền một luồng thánh nguyên vào Lam Ngọc Bát, quầng lửa lập tức từ trong bay ra, con chim lửa khí linh liền há miệng nuốt quầng lửa vào trong miệng, sau đó bay một vòng chui vào trong cơ thể của Dương Khai.
Cũng không phải là Phí Chi Đồ dễ tính, mà thật sự là hắn cảm thấy quầng lửa mà Lam Ngọc Bát đã thu được trước đó hơi kỳ lạ, căn bản hắn không thể luyện hóa được. Nếu như giữ nó trong Lam Ngọc Bát thời gian dài, chẳng những ảnh hưởng đến uy năng của bí bảo, mà còn có thể tạo thành một ít nguy hại đối với Lam Ngọc Bát, nên hắn tất nhiên sẽ vui lòng thuận theo ý nguyện của Dương Khai.
– Cáo từ! Dương Khai ôm quyền, lại âm trầm nhìn đám người Mã Tâm Viễn, dường như muốn ghi nhớ lại khuôn mặt của tất cả những người này vậy. Sau khi cười lạnh một tiếng, mới lấy ra Tinh Toa, bay về hướng Long Huyệt Sơn.