Dương Khai khoát tay, cũng không nói thêm gì.
Bất luận là luyện khí sư hay luyện đan sư, thậm chí là võ giả, cũng đều là một đám người quý trọng cái chổi cùn của mình, không đời nào tiết lộ át chủ bài của mình. Võ kỹ và tri thức quý giá họ xem là bí kíp bất truyền, chỉ truyền thụ cho truyền nhân của mình, người ngoài muốn học là không thể. Một khi xuất hiện tình trạng này, thì chỉ có không chết không từ.
Tông Ngạo học được phương pháp tạo ra đan văn từ Dương Khai, lão đã thỏa mãn lắm rồi, tất sẽ không đi khoe khoang khắp nơi.
Liên tiếp hay ngày, gió êm sóng lặng, Tông Ngạo đã dọn về sơn cốc của mình, nghe nói là bắt đầu lại việc trồng hai nghìn mẫu dược điền đó, dù sao thì tu vi lão cũng không thấp, còn có nhiều thời gian sống, có đủ thời gian để nuôi lớn dược điền.
Trong hai ngày này, Tuyết Nguyệt và Dương Khai đều đóng của ở lì trong phòng.
Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong hình như cũng cảm giác được bầu không khí không ổn, ngày nào cũng cẩn thận dè dặt làm việc của mình, đợi người phía Chủ tinh đến xử lý chuyện ở đây.
Hai ngày sau, Dương Khai đi tới phòng Tuyết Nguyệt, cũng không hỏi lấy một tiếng, hắn đẩy cửa đi thẳng vào.
Trong phòng như có một luồng hàn khí, Tuyết Nguyệt ngồi bên bàn, thần sắc lãnh đạm, thấy Dương Khai tới chỉ ngước mắt lên nhìn hắn một cái.
Dương Khai cảm giác được rõ ràng, Tuyết Nguyệt đang đè nén một ngọn lửa giận, hơn nữa thái độ nàng so với mấy ngày trước cũng hơi khác, quanh người nàng vần vũ một luồng trường khí lạnh tanh.
Dương Khai cố dày mặt ngồi xuống trước mặt nàng.
– Uống chén rượu cái đã!
Tuyết Nguyệt tự rót một ly đưa qua trước mặt Dương Khai.
– Không có độc chứ?
Dương Khai nhìn nàng một cách không tin tưởng.
– Có độc thì chết cả ta và ngươi, hay ho gì?
Tuyết Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn.
Dương Khai nhìn rượu trong vắt trong chén, lắc đầu nói:
– Thôi khỏi, nói chuyện chính đi, rượu này không cũng cũng được.
Hắn cho là trong rượu này có giở trò gì, với hiểu biết của hắn về Tuyết Nguyệt, nữ nhân này sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, Dương Khai cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bỏ thể diện qua một bên, đại náo một trận với nàng.
Thấy hắn cảnh giác như vậy, Tuyết Nguyệt bèn cười mỉa mai, nhấc chén rượu lên uống cạn một hơi, uống xong còn đập mạnh xuống trước mắt Dương Khai, phát ra tiếng “cộp”, như để thị uy.
– Suy nghĩ thế nào rồi?
– Ngươi suy nghĩ thế nào rồi?
Tuyết Nguyệt không trả lời mà hỏi lại.
– Đừng có chơi chữ với ta, chẳng nghĩa lý gì hết, ba ngày trước ta đã cho ngươi câu trả lời rồi.
– Không có cách xoay chuyển?
Tuyết Nguyệt vẫn không nản lòng.
– Không.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu.
Tuyết Nguyệt nghiến chặt răng, quát lên:
– Được, ngươi nói không sai, dưa hái xanh không ngọt, ta và ngươi bị Xích linh hồn trói lại với nhau, nếu ta ép ngươi ở lại, nhỡ đâu có một ngày ngươi tự sát, ta cũng phải tuẫn táng theo, quá vô ích. Ngươi muốn đi, vậy thì chúng ta giải khai Xích linh hồn, từ nay về sau, không ai liên quan đến ai.
– Ngươi hiểu là tốt rồi.
Dương Khai nghe vậy liền mừng rỡ.
– Ngươi chớ vội mừng.
Tuyết Nguyệt chậm rãi đứng dậy, đi được vài bước, khẽ hé môi:
– Sở dĩ ta tùy hứng, bám víu ngươi không buông như vậy, có lẽ có một phần lý do là Xích linh hồn, nhưng ngươi nói không sai, có một phần lớn nguyên do là con tim nữ nhi này đang tác quái. Từ hồi ba tuổi tới giờ, chỉ có trước mặt ngươi, ta mới thật sự là mình, thời gian qua ta sống rất vui vẻ. Tông lão nói, để đánh thức ta, ngươi đã mất nửa cái mạng. Tuy ta không biết ở giữa còn xảy ra chuyện gì không, nhưng nếu Tông lão đã nói vậy, thì tất không phải là giả. Ta phải cảm tạ ngươi, vì trước giờ chưa có ai liều mạng vì ta dưới thân phận nữ tử, đây là lần đầu tiên ta được quan tâm như một nữ nhân.
Dương Khai nhíu chặt mày, âm thầm cảnh giác.
Tuyết Nguyệt càng nói thật lòng, hắn càng thấy nguy hiểm trùng trùng. Loại người như nàng, một khi biểu lộ chân tâm mà không được đáp lại, hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ.
– Một khi chúng ta giải trừ Xích linh hồn, không có sự ràng buộc đó, ta cũng biết mình sẽ làm gì, rất có thể sẽ đuổi cùng giết tận ngươi!
Tuyết Nguyệt đứng sau lưng Dương Khai, hai tay đặt lên vai hắn, cúi người xuống phả khí như hương lan.
– Ta đã chuẩn bị tâm lý rồi, yên tâm, ta nhất định xe chạy thật xa, để ngươi không tìm được.
Dương Khai gật đầu.
– Sức mạnh ngươi quá yếu, nếu ta đã muốn tìm thì ngươi có trốn ở đâu cũng vô dụng!
Tuyết Nguyệt vẫn thổi hơi bên tai Dương Khai, ngữ khí lạnh lùng như có dấu hiệu tan chảy, dịu dàng nói:
– Nữ nhân như ta không thể níu kéo ngươi được ư?
Dương Khai không nói gì, lạ lùng thay, trong tim hắn chợt thấy chua xót.
– Ngươi thật nhẫn tâm!
Tuyết Nguyệt nghiến răng.
Ngay sau đó, Dương Khai liền cảm giác được ở cổ đau đau, một thứ gì đó nong nóng truyền tới từ đó, còn có một hai giọt nước ấm áp rơi lên cổ mình.
Suýt nữa hắn không kìm được muốn an ủi hai câu.
Thật lâu sau, Tuyết Nguyệt mới buông Dương Khai ra, trong miệng đầy thứ máu vàng, nàng nuốt hết chỗ máu đó vào bụng, nghiến răng nói:
– Hôm nay ta uống máu của ngươi, đó là quà đáp lễ cho những lần ngươi bất kính với ta. Sau này nếu còn để ta gặp lại ngươi, ta sẽ lột da, ăn thịt ngươi. Không phải hoài nghi, ta nói là làm! Ngươi đi đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa, vì ta cũng không biết mình sẽ làm những gì.
Nàng xoay lưng về phía Dương Khai, đôi vai không ngừng rn rẩy, giọng nói cũng vậy.
Dương Khai khẽ thở dài, hắn đứng dậy, há miệng, vẫn không biết nói gì.
Lắng nghe tiếng bước chấn Dương Khai rời đi, đoi mắt Tuyết Nguyệt ngập lệ, không ngừng tuôn chảy.
Nàng biết, mình sẽ không bao giờ có cơ hội như quãng thời gian sống theo ý mình đó nữa, từ nay về sau, nàng lại trở thành Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia.
Tinh Toa như chớp giật, xuyên qua không gian, bay nhanh về phía Tinh Không.
Một canh giờ sau, Dương Khai dừng lại, đứng trong Tinh Không nhìn xuống Vũ Bộc Tinh màu sắc rực rỡ.
Trong thức hải dường như có một sợi dây trói buộc được mở ra, khiến Dương Khai bỗng có ảo giác như được tự do, âm ỉ, bên tai vang lên một tiếng hỏi han.
Dương Khai đáp lời bằng giọng điệu khẳng định.
Ầm. Sợi xích vô hình trong thức hải vỡ nát, mọi âu sầu và không đành lòng với Tuyết Nguyệt tan thanh mây khói trong nháy mắt, tâm trạng Dương Khai lại rộng mở sáng ngời.