Ầm…
Mặt đất rung chuyển dữ dội, ở bên ngoài kết giới Cửu Phong, trên mặt đất bỗng xuất hiện một thủ ấn chiếm hết cả phạm vi trăm trượng.
Ít nhất có mười mấy võ giả Phá Huyền Phủ tránh không kịp bị đè bẹp tại chỗ, chết vô cùng thê thảm, mùi máu tanh lan toả.
– Thật tàn độc!
Cách đó mấy dặm, Vân Thành nheo mắt lại, la lên thất thanh.
– Mạnh thật!
Tử Viêm bên cạnh lão thì lại lạnh cả sống lưng, tuy cảm giác được tu vi của mình với Dương Khai tương đương nhau, nhưng đòn tấn công này căn bản không phải một võ giả cấp bậc như hắn có thể thi triển được.
Kỷ Viêm tự nghĩ nếu như vừa rồi lão đứng ở phía đó, e rằng không chết thì cũng là trọng thương.
– Mượn uy lực đại trận Cửu Phong này để tự tăng cường lực tấn công của bản thân lên mấy lần.
Vân Thành liếc mắt đã nhìn ra huyền cơ, tuy rằng Dương Khai chỉ ra tay hai lần, nhưng mỗi lần đều có một ngọn núi liên kết với chiêu thức của hắn, lẽ dĩ nhiên không thể qua mắt lão được. Vừa nói, lão khẽ thở dài, ánh mắt ảm đạm.
– Xem ra Độc Ngạo Minh ta thực sự là không thích hợp dính vào vũng nước đục này.
Đệ tử Độc Ngạo Minh tuy đông, nhưng cao thủ lại rất ít, đến một Nhập Thánh Cảnh cũng không có, giữa chốn tranh phong này, Vân Thành không khỏi có cảm giác thất bại vô lực, và cũng khích thích lòng khát khao sức mạnh ở lão hơn.
– Còn ngây ra đó làm gì, đánh vỡ kết giới này đi!
Trương Ngạo thấy đệ tử chết thê thảm, gào thét giận dữ cực độ.
Nghe vậy, lúc này các cường nhân Phá Huyền Phủ mới như bừng tỉnh, thi triển sát chiêu, xuất ra bí bảo đánh vào kết giới đó.
Tào Quản của Chiến Hồn Điện cũng bừng tỉnh, chấn động và kinh ngạc như bị ném lên chín tầng mây, cũng vội vàng xuất lực đối ứng.
Dương Khai cười ngang ngược, một mình đứng bên cạnh kết giới, liên tục thi triển Cửu Thiên Thần Kỹ.
Hết ngọn núi này đến ngọn núi khác liên kết với hắn, khiến sát chiêu hắn phóng ra còn tăng lên vài phần.
Quá hể hả!
Dương Khai chưa bao giờ cảm nhận được sức mạnh bùng nổ sảng khoáng như vậy, hắn có thể tinh tường cảm thấy được đòn tấn công của mình sau khi được tăng mức độ lên thì kinh khủng đến mức nào.
Có thể nó còn sánh ngang với đòn đánh của của người có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.
Đã lật bài ngửa rồi thì Dương Khai cũng không hề nương tay, dốc toàn lực ứng phó.
Tiếp sau Huyền Thiên Kiếm và Già Thiên Thủ là Tru Thiên Mâu, La Thiên Võng, U Thiên Tỏa lần lượt lâm trận.
Hạo Thiên Thuẫn cũng được hắn sử dụng, ngưng tụ tinh hoa của vài giọt Dương dịch mà tạo thành lá chắn, trực tiếp bao trùm bên ngoài kết giới, sau khi được Cửu Phong tăng sức mạnh, tấm lá chắn này tỏa kim quang rực rỡ như một hàng rào phòng thủ kiên cố, mặc cho các cường nhân có tấn công đến thế nào.
Dương Khai một mình đối kháng với Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện, chẳng những không có chút bối rối mà ngược lại, còn rất thoải mái.
Đám người Từ Hối nhìn vậy mà há hốc mồm.
Vốn bọn họ cũng có chút hoảng loạn, không biết lần này liệu có thể vượt qua được cửa ải khó khăn trước mắt hay không, nhưng khi thấy tân Thánh Chủ biểu hiện xuất sắc như vậy, tất cả mọi người đều yên tâm trút bỏ tảng đá lớn đè nặng trong lòng, đứng sau Dương Khai như xem trò vui, vừa không động thủ cũng không nói chuyện. Họ chỉ yên lặng đứng đó như hộ vệ, trông đến mà chán ngắt.
Trương Ngạo không ngừng gào rú, lửa nộ bị khơi dậy, lão vung tay lên, một bí bảo như chiếc khăn tay tung ra, trên chiếc khăn có rất nhiều hình ảnh kỳ trân dị thú sống động, cũng không biết nó được dệt từ chất liệu gì, tỏa ra hào quang ngũ sắc, mù mịt ngập trời.
Chân nguyên rót vào trong đó,c hiếc khăn tay đang bay múa không ngừng to ra rồi trở nên khổng lồ, lập tức bao trùm phía trên kết giới.
Hình ảnh dị thú khắc trên khăn tay như đang sống dậy, xông qua kết giới không chút trở ngại, chúng lắc đầu vẫy đuôi giữa không trung, hóa thành một đòn tấn công sắc bén hướng tới Dương Khai.
Cùng lúc đó Tào Quản của Chiến Hồn Điện cũng xuất ra một thanh trường kiếm,trường kiếm hoá thành một chùm tia sáng, theo sát dị thú trên khăn tay, đột phá kết giới, mang theo hơi thở chết chóc, lao về phía Dương Khai.
Những cường nhân khác của hai thế lực này và một vài người lên cơn muốn tham chiến cũng đều có tỏ ra phẫn nộ, cơn tức giận bị châm ngòi, chân nguyên trên tay bắt đầu khởi động, thuận thế đem vô số sát chiêu cùng ập tới Dương Khai.
Những cường nhân này hợp lực ra tay với ý đồ giết chết Dương Khai.
Trong mắt bọn họ, giờ phút này Dương Khai đã trở thành nhân vật nguy hiểm, chỉ cần tiêu diệt hắn, thì việc đột phá kết giới, tiêu diệt Cửu Thiên Thánh Địa sẽ dễ dàng thực hiện hơn.
Trận pháp kết giới và sự ảo diệu của Cửu Phong đều gắn liền với vị Tân Thánh Chủ này, rất hiển nhiên, chỉ cần hắn có bề gì, đám người Từ Hối sẽ không cách nào kháng cự được.
Sự thật quả đúng là vậy, nếu không có Dương Khai thì Cửu Thiên Thánh Địa sẽ chẳng chống đỡ không được bao lâu.
Tiếng dị thú gào thét rung trời, những đòn tấn công đến theo sau lũ dị thú đều không thể coi thường, ngang bằng với đòn tấn công của Nhập Thánh Cảnh, ập đến kín trời.
Nhưng Dương Khai vẫn dửng dưng, thậm chí ngay cả ý niệm tránh né cũng không có.
Đám người Từ Hối đứng sau hắn cũng bắt đầu nhúc nhích, chân nguyên nội thể trào ra như thủy triều, hội tụ lại một chỗ, như đại dương mênh mông vô bờ, đón nhận đủ các sát chiêu đánh về phía Dương Khai.
Một chùm sáng bùng nổ ngay mấy trượng trước mặt Dương Khai, giống như ai đó bắn pháo hoa, lưu quang bảy màu bắn tứ phía.
Đợi đến khi mọi người hoàn hồn lại thì không khỏi giật thót mình.
Dương Khai đứng nguyên tại chỗ, không hề hấn gì, ngược lại, sát chiêu mà hắn đã thi triểnlại giáng xuống đầu đám nhân một lần nữa như lưỡi hái tử thần.
– Có chút bản lĩnh đó mà cũng muốn tấn công Cửu Thiên Thánh Địa? Có phải các ngươi chưa tỉnh ngủ hay không?
Dương Khai châm chọc khiêu khích.
Sắc mặt đám người Trương Ngạo và Tào Quản lúc xanh lúc trắng, muốn phản bác rồi lại bất lực, quái đản vô cùng.
– Tiểu tử, đừng tưởng bản lĩnh của ngươi là ghê gớm, nếu không phải mượn oai Cửu Phong thì ngươi chẳng là cái thá gì hết!
Tào Quản gầm lên, vẻ mặt không cam lòng.
Tu vi của Dương Khai, quả thật lão không xem ra gì, nhưng tiểu tử này trốn trong kết giới, mượn uy lực Cửu Phong đối kháng với bọn họ thực sự có chút nan giải.