Hiện giờ trang thứ nhất và trang thứ hai chẳng có gì cả, Dương Khai cẩn thận nghiên cứu một lúc cũng không thu hoạch được gì. Đến khi vô tình lật đến trang thứ ba thì giật mình hoảng hốt.
Hả? Dương Khai nhíu mày, nhìn chằm chằm vào trang thứ ba.
Gần như trong phút chốc, trên trang thứ ba kim quang lóe sáng, vô số ánh hào quang thoát ra, trực tiếp chui vào trong đầu Dương Khai. Bỗng, trên trang thứ ba từ từ xuất hiện một vòng xoáy, trong vòng xoáy nhô lên một cái lư hương có màu sắc cổ xưa.
Sự biến hóa này khiến cho Dương Khai có chút thất thần, sau khi hiểu được thì quá đỗi vui mừng.
Đúng thế, không phải sáng nay mình đã đột phá được Thối Thế cảnh tầng bốn rồi sao? Đêm qua không có cách nào xem được huyền cơ của trang thứ ba, hôm nay sau khi đột phá được rồi tại sao lại không thử xem sao?
Mặc dù chỉ chênh lệch một tầng, nhưng chính tầng này đã gây trở ngại cho con đường khám phá trang thứ ba.
Hiểu được điều này rồi, Dương Khai có chút hối hận. Nếu như xem từ lúc sáng thì nói không chừng giờ không cần phải phí công suy nghĩ.
Kìm nén sự phấn chấn, Dương Khai đặt lư hương trên tay, cẩn thận xem xét.
Lư hương này cũng không lớn, thoạt nhìn giống như là lư hương hay dùng của người bình thường, chỉ là đang đóng kín, trên miệng có một cái nắp, phía trên nắp còn có một vài cái lỗ nhỏ, màu sắc cổ xưa, nhìn không có gì đặc biệt, có đặt ở đâu cũng sẽ không khiến người khác chú ý.
Dương Khai khẽ ngửi, phát hiện ra vật này không có mùi, cho tay vào cũng không chìm.
Vật này để làm gì vậy? Dương Khai tạm thời không hiểu, bất đắc dĩ chỉ có thể nhắm mắt lại, xem xét những thông tin lúc nãy vừa mới chảy vào đầu mình.
Một lát sau, Dương Khai liền mở mắt nhìn một cách kỳ quái.
Căn cứ vào những thông tin vừa rồi, không ngờ lư hương này lại là thứ hỗ trợ mình tu luyện. Chỉ có điều một mình lư hương này không thì chẳng có tác dụng gì, phải bỏ thảo dược vào bên trong, khi đốt mới có thể sinh ra dị hương, mà dị hương này mới là thứ phù trợ cho việc tu luyện.
Cảnh giới không giống nhau, lư hương cần các loại thảo dược khác nhau.
Khiến dương mở có chút nghi hoặc chính là, thích hợp chính hắn một cảnh giới thảo dược không ngờ là Clover tàn hồn hoa và tuyệt địa cây gỗ khô cây cỏ.
Điều khiến Dương Khai nghi hoặc là những thảo dược phù hợp với cảnh giới của mình là Tam Diệp Tàn Hồn hoa và Tuyệt Địa Khô Mộc thảo.
Theo Dương Khai biết, giá cả của hai loại thảo dược này cũng không đắt, chỉ là hiếm mà thôi. Hơn nữa bản thân chúng còn có chút độc tính, tuy nói độc tính không lớn, nhưng quanh năm hít loại thảo dược này cũng sẽ có hại.
Hai loại thảo dược này giúp đỡ cho việc tu luyện của mình thật sao?
Ở Cống Hiến đường nhất định là có loại thảo dược này, tuy nhiên Mộng lão đầu tham lam vô độ, bán giá khá cao. Hơn nữa bản thân Dương Khai không có nhiều điểm cống hiến, làm sao có thể phung phí được?
Kể từ đó, chỉ có thể tự mình nghĩ cách đi tìm hai loại thảo dược này. Cũng may Lăng Tiêu các cách Hắc Phong Sơn không xa, Dương Khai đã nhiều lần vào săn thú, cũng khá quen thuộc, nói không chừng bên trong còn có thảo dược.
Ngày mai sẽ vào núi! Dương Khai quyết định xong, tất cả những phiền não đều tiêu tan, sau đó liền chìm vào giấc ngủ. Trước khi ngủ Dương Khai còn cố ý xem trang thứ tư trong Vô Tự Hắc Thư, để tránh chuyện lúng túng xảy ra như ngày hôm nay, tuy nhiên trang thứ tư không có động tĩnh gì, đại khái là công lực của Thối Thể cảnh tầng bốn không đủ để xem.
Ngày hôm sau, Dương Khai dậy thật sớm.
Hôm qua tu luyện Thối Thể thiên đạt được nhiều điều tốt như thế, hắn đương nhiên biết được cảm giác ấy sung sướng như thế nào, huống chi bản thân hắn cũng không phải là người lười biếng.
Nhân lúc mặt trời vừa lên, Dương Khai từ từ triển khai quyền cước vừa chậm rãi lại vừa như bao hàm cả thiên địa chi lí trong Thối Thể thiên.
Tuy đã tu luyện tới tầng thứ tư, cao hơn hôm qua một tầng, nhưng hôm nay thi triển Thối Thể thiên cũng không tiến bộ bao nhiêu. Sau nửa canh giờ, vẫn dừng lại ở lại tiến độ một phần hai mươi, thân thể bị tra tấn có chút đau nhức, xương cốt kêu răng rắc, giống như đạp vào quả đậu khô.
Hít một hơi khí màu tím, khí cảm mỏng manh trong cơ thể ngày càng rõ ràng hơn. Kinh mạch được khai thông không ít, cơ thể lại thải ra nhiều tạp chất.