Trong tin tức hắn dò xét được, Hắc Triều Thành là tòa thành tội phạm nổi danh lừng lẫy trong Tu La Lộ, là nơi tà ác trong Tu La Lộ.
Nơi đây côn đồ hoành hành.
Những cô đồ này phần lớn phạm tội ác bẫn thỉu, gần Hắc Triều Thành là giao giới của mấy cái thánh địa, thần quốc, trở thành khu vực không ai quản lý. Cũng trở thành phần thiên đường của tội phạm.
Không nghĩ tới tòa thành tội phạm đại danh đỉnh đỉnh này rõ ràng hoang vu như vậy, đúng là khiến người ta ngoài ý muốn.
Nếu như không phải biết tin tức của Vấn Thiên Cơ xác thực, Lâm Minh cũng sẽ không nghĩ tới cự phách hắc ám Thần Văn Sư như Hoắc Dật Lưu lại ở nơi hoang vu này.
– Ân?
Trong lúc này Lâm Minh nhạy cảm phát giác được trên bầu trời có năng lượng chấn động truyền ra.
Loại chấn động này còn yếu hơn cả ánh sáng yếu ớt, Lâm Minh hiện tại lực cảm giác kinh người, ánh mắt tập trung vào hư không.
Khóe miệng của hắn cười lạnh.
Ra vẻ không biết gì, Lâm Minh tiếp tục đeo mủ đen lên đầu đi tới cửa thành.
Hư không sau lưng hắn có một tráng hán lưng có cánh chim, trong tay cầm theo xiên thép, có thần văn kỳ lạ, đây là một tên yêu tộc.
– Nhân loại?
Tên yêu tộc này cười tham lam kỳ dị.
Trong lúc này trong hư không có thần văn phù bay ra.
Trên thần văn phù này có lạc ấn biến đổi, là một chữ: cấm!
Ký tự kia vừa hiện hình tản mát ra ra khí tức kỳ lạ, nghênh phong bạo trướng, trong thời gian ngắn giam cầm tên tráng hán yêu tộc này, thậm chí tiến vào huyết nhục của hắn.
– Ah!
Tên yêu tộc này kêu lên sợ hãi, nhưng mà chỉ trong chốc lát ngay cả tiếng kêu cũng bị phong ấn, hắn căn bản kêu không ra tiếng, yêu nguyên toàn thân không động đậy nửa điểm, cứ như vậy như rơi xuống như con chim gãy cánh.
Trong lúc nhất thời, đại hán yêu tộc vẻ mặt hoảng sợ.
Lâm Minh từ trên không trung nhìn xuống tên cường đạo này, ánh mắt mang theo sát khí nhàn nhạt, làm cho tên đại hán này sợ hãi, đổ mồ hôi như mưa.
– Nói cho ta biết tình hình Hổ Lão Quật là như thế nào? Ngươi biết người tên là Hoắc Dật Lưu không?
Lâm Minh lạnh như băng nói với tên tráng hán yêu tộc này.
Trong khi nói chuyện, đồng tử Lâm Minh biến hóa, giống như vực sâu âm u, võ giả tầm thường nhìn thấy Lâm Minh, linh hồn của hắn sẽ bị đôi mắt của Lâm Minh hút đi.
Đây là bí pháp linh hồn của Tu La Thiên Thư quyển hai, tên tráng hán yêu tộc đối mặt với ánh mắt của Lâm Minh, thân thể chấn động, chợt đồng tử tan rả, ánh mắt mờ mịt, ý thức hải hoàn toàn bị Lâm Minh mê hoặc.
Sau một khắc thần sắc của hắn đờ đẫn mở miệng, nói tất cả những gì hắn biết.
Tên tráng hán yêu tộc này là người của Hắc Triều Thành Hổ Lão Quật, từ trong miệng hắn, Lâm Minh biết được tin tức cần biết.
Áo bào khẽ run lên, một mảnh cát vàng bao phủ thân hình Lâm Minh, giống như trốn vào trong hư không, biến mất tại chỗ.
Tên tráng hán yêu tộc lúc này ngã nhào xuống đất, sắc mặt trắng bệch, đồng tử tan rả, bộ dáng ngu ngốc, tinh thần chi hải của hắn đã trọng thương không thể nghịch chuyển, từ nay về sau bị phế đi.
Vừa rồi Lâm Minh xâm lấn tinh thần chi hải của hắn, đã biết rõ hắn bình thường gian dâm cướp bóc, giết người cướp của đủ loại, đối với kẻ làm ác chồng chất này, Lâm Minh tự nhiên sẽ không nương tay, diệt trừ một tên xem như cứu rất nhiều sinh linh.
Hắc Triều Thành trên danh nghĩa là một tòa thành trì, nhưng mà địa vực khổng lồ, bên trong có thế lực sát thủ, cường đạo và một ít hắc ám Thần Văn Sư chiếm cứ.
Hổ Lão Quật nằm ở núi Bắc Dương tại trung ương Hắc Triều Thành.
Hiện tại tà dương như máu, đứng tren đỉnh núi Bắc Dương nhìn thấy hào quang mỹ lệ từ trên núi truyền xuống.
Chỗ này hào quang sáng ngời như ban ngày
Nếu như nhìn kỹ lại có thể phát hiện, hào quang như ban ngày này hoàn toàn là do thần văn phù rậm rạp trên hư không tạo thành.
Đây là một đại trận phòng ngự.
Hổ Lão Quật to như vậy, từ sườn núi tới đỉnh cũng cao mấy ngàn trượng.
Trên đỉnh ngọn núi này có một tìa nhà rộng rãi khí thế, ánh đèn sáng rọi của nơi này có thể nhìn thấy từ xa xa.
Khu kiến trúc to lớn như vậy lại không có thủ vệ gì, chỉ có thể nghe được bên trong có tiếng vua đùa ầm ĩ của nữ nhân.
Cách Hổ Lão Quật trăm trượng, Lâm Minh đứng trên đỉnh một gốc cây cao.