Những dưới thế công như mưa rền gió dữ này, Lâm Minh vẫn luôn nhàn nhã như giữa sân nhà, từng bước của hắn như dung nhập vào trong gió, căn bản không nắm được vị trí chính xác của hắn.
Kiếm quang của Trương Quan Ngọc nhìn dày đặc như lưới, nhưng luôn có trước có sau, Lâm Minh chính là luồn lách giữa đoạn khoảng không nhỏ bé này, động tác của hắn lưu loát như mây bay, cực kỳ trôi chảy, giống như không phải chủ động né tránh kiếm, mà là kiếm phong bám vào kiếm thổi hắn tránh ra.
Mộ Dung Tử nhìn ngơ ngác, mắt trừng ngày càng to, nàng thì thào:
– Không thể nào, tên gia súc kia dù lợi hại, nhưng hắn chỉ chọn “Bộ pháp cơ sở” mà thôi, “Bộ pháp cơ sở” làm sao có tốc độ như vậy?
Thắc mắc của Mộ Dung Tử cũng là thắc mắc của Bạch Tĩnh Vân, nàng cũng mãi kỳ quái, khi nào mà Lâm Minh học được thân pháp lợi hại như vậy.
Đúng lúc này, một tiếng nói tươi mát êm dịu xen vào:
– Lâm Minh sử dụng đúng là “Bộ pháp cơ sở”.
Mộ Dung Tử quay đầu nhìn lại, người vừa nói là Tần Hạnh Hiên.
Lúc này, Tần Hạnh Hiên nhìn vào giữa sân, ánh mắt tràn đầy khâm phục khen ngợi.
– “Bộ pháp cơ sở”? Không thể nào!
Đánh chết Mộ Dung Tử cũng không tin, nàng cũng hiểu biết về “Bộ pháp cơ sở”, thân pháp của Lâm Minh hoàn toàn không giống với Bộ pháp cơ sở, hơn nữa “Bộ pháp cơ sở” nào có loại tốc độ biến thái này?
Tuy nhiên lúc này Bạch Tĩnh Vân được Tần Hạnh Hiên nhắc nhở, liền mơ hồ phát hiện được gì. Nàng nhìn lại thân pháp của Lâm Minh, trong lòng liền kinh hãi không thôi.
– Thật… Thật đúng là “Bộ pháp cơ sở”! Bước chân Lâm Minh di chuyển toàn là bước chân trong “Bộ pháp cơ sở”, chẳng qua hắn rút ngắn mỗi bước chân đến cực hạn, hơn nữa tốc độ cũng sắp đến cực hạn!
– Đúng vậy, chính là như thế!
Tần Hạnh Hiên gật đầu.
Lâm Minh thi triển quả thật là “Bộ pháp cơ sở”, Kim Bằng Phá Hư trọng điểm ý cảnh và vận chuyển chân nguyên, không có yêu cầu gì với nhịp bước. Nói thẳng ra, thân pháp dùng nhịp bước thủ thắng đều là hạng thân pháp thấp kém, thuộc loại bàng chi dưới chót. Thân pháp chân chính mạnh mẽ, là dựa vào ý cảnh ẩn chứa trong thân pháp.
Về phần nhịp bước, muốn đặt thế nào thì tùy. Nếu thân pháp giới hạn nhịp bước của võ giả, như vậy tất nhiên sẽ tạo thành trói buộc đối với võ giả. Có trói buộc, làm sao có thể thi triển lưu loát như mây bay, nhàn nhã như tản bộ được chứ?
Lâm Minh đã lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, đối với hắn, thi triển nhịp bước gì cũng giống nhau, hắn lựa chọn “Bộ pháp cơ sở”, chỉ là vì che giấu Kim Bằng Phá Hư thôi.
Dưới tốc độ kịch liệt như vậy, hai người đều tiêu hao rất lớn, nhất là Trương Quan Ngọc, động tác của hắn lớn hơn Lâm Minh, hơn nữa lại là phía công kích, tiêu hao càng lớn hơn. Mấy chục hơi thở sau, Trương Quan Ngọc đã dùng hết một hơi chân nguyên, ngay vào lúc này, Lâm Minh đột nhiên tiến tới một bước, đâm ra một thương!
Keng!
Tiếng kim loại chói tai vang lên, Trương Quan Ngọc đang trong trạng thái cao tốc đột nhiên bị cố định thân mình, kiếm của hắn dựng thẳng trước người, vừa lúc chặn thương của Lâm Minh.
Trương Quan Ngọc vô cùng kinh ngạc nhìn Lâm Minh, hắn vốn định chuẩn bị kéo lên một hơi chân nguyên, thi triển một vòng thế công mới, nhưng ngay lúc này Lâm Minh đâm ra một thương về phía trái tim của hắn!
Dưới thân pháp tốc độ nhanh như thế, năng lực tránh né của Trương Quan Ngọc là cực mạnh, vốn hắn nên dễ dàng tránh một thương này như Lâm Minh tránh kiếm của hắn, nhưng không biết vì sao, thương của Lâm Minh như đoán chắc quỹ tích thân pháp của hắn, một thương đâm ngay vào trái tim, làm Trương Quan Ngọc không thể không giơ kiếm chắn lại.
Nhưng nhuyễn kiếm làm sao chắn được trọng thương!
Trương Quan Ngọc chỉ có thể rót toàn bộ chân nguyên vào kiếm, kết quả một kiếm này chấn hắn tới khí huyết quay cuồng, chân khí hỗn loạn.
“Hắn nhìn thấu thân pháp của ta? Không thể nào! Thân pháp ta học tới là thân pháp cực phẩm Hợp Hoan Vô Ảnh trong Thất Huyền cốc, hơn nữa động tác của ta không hề có quy luật. Hắn đâm ta một thương cũng thôi, làm sao lại có thể chính xác như vậy?”.
Trong lòng Trương Quan Ngọc có một loại cảm giác cực kỳ thất bại, thế mạnh nhất của hắn chính là thân pháp, nhưng thân pháp của hắn lại hoàn toàn bị Lâm Minh áp chế. Hắn cảm thấy mình thi triển thân pháp khiến người ta hoa mắt giống như đang diễn trò hề, hoàn toàn là vô ích! Bị Lâm Minh một thương đâm trúng phóc.
– Ngươi… Làm như thế nào?
– Kiếm của ngươi chém rách gió, cho nên gió bán đứng ngươi.
Lâm Minh mỉm cười nói, sau khi lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, Lâm Minh thậm chí không cần dùng mắt nhìn động tác của Trương Quan Ngọc, chỉ cần cảm giác gió truyền tin tới, hắn có thể nháy mắt phán đoán ra vị trí cùng quỹ tích thân pháp của Trương Quan Ngọc.
Đương nhiên Trương Quan Ngọc nghe không hiểu ý của Lâm Minh nói, hai má hắn co rúm, giọng lạnh lùng:
– Cố làm ra vẻ!
– Ngươi thật khiến ta giật mình. Tốt lắm, ta sẽ lấy ra toàn bộ thực lực giết ngươi!
Trương Quan Ngọc giơ ngón trỏ và ngón giữa, quét qua trường kiếm, máu tươi liền tràn ra thân kiếm.
Cùng lúc đó, khuôn mặt Trương Quan Ngọc bắt đầu trở nên đỏ hồng, tiếp theo từ đỏ hồng chuyển thành màu đen, cánh tay trở nên trong suốt như có ngọn đèn cháy trong người hắn.
– Hợp Hoan thần công! Đây là Hợp Hoan thần công!
Ở đây lập tức có người kiến thức rộng rãi nhận ra công pháp mà Trương Quan Ngọc đang thi triển.
– Thất Huyền cốc Hợp Hoan thần công! Đây là công pháp chỉ truyền cho đệ tử hạch tâm, ngay cả đệ tử Thiên Chi phủ Thất Huyền cốc cũng không học được, lần này Lâm Minh nguy hiểm rồi.
Hợp Hoan thần công, chân nguyên thâm hậu, ra tay âm độc. Sau khi Trương Quan Ngọc thi triển ra Hợp Hoan thần công, trên người lập tức có thêm một cỗ khí thế kỳ dị, khí thế này cũng không mạnh, nhưng mang theo một cỗ khí tức âm lãnh và nóng cháy thay phiên nhau, làm người ở trong đó như thấy được vô số ảo giác, tâm thần gần như thất thủ.
– Thật là lợi hại!
Người trẻ tuổi ở đây không có mấy người yếu kém, nhưng đối mặt với loại khí thế của Trương Quan Ngọc, bọn họ phải thúc giục toàn bộ chân nguyên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ cỗ khí thế này xâm nhập.
Chỉ là khí thế đã làm bọn họ điều động toàn bộ chân nguyên mới chống cự được, nếu đối mặt trực diện với công kích của Trương Quan Ngọc, vậy còn chiến đấu gì nữa?
– Đây là Hợp Hoan thần công ư?
Đối mặt với khí thế của Trương Quan Ngọc, đơn nguyên cực nhỏ toàn thân Lâm Minh hơi giật mình, chân nguyên hóa thành sợi tơ phá thể xông ra, dễ dàng xé rách cỗ khí thế này, chấn thành hư vô.