”Không phải chỉ dựa vào vỏ bọc của Hoắc thị mà diễu võ giương oai thôi sao, ra vẻ cái gì chứ? Nếu không phải cần dùng đến con cờ này thì bà ta nghĩ nhà họ Cố sẽ tìm đến đây sao?”
Trong lòng Cố Thanh Liên vô cùng khinh thường.
Nhưng khi bước chân vào phòng khách, dì ta vẫn nở nụ cười nhiệt tình: ”Bà Hoắc, đã lâu không gặp, gần đây sức khỏe bà thế nào? Vẫn tốt chứ?”
Nói thật, xét về năng lực giao tiếp, Cố Thanh Liên thuộc hạng nhất.
Nhưng Hoắc Anh Nga căn bản cũng không chịu thua.
Bà ta ngồi đó lạnh lùng nhìn dì ta, trên mặt là sự chán ghét không chút che giấu.
”Bớt khách sáo đi, cô tìm tôi có chuyện gì?”
”…”
Nụ cười trên mặt Cố Thanh Liên có chút tan vỡ.
Cái bà già này thật là…
”Tôi tìm bà còn có thể có chuyện gì nữa, không phải vì chuyện sau này của hai nhà chúng ta sao, bà Hoắc, tôi mới từ nước ngoài về, vừa về đã nghe nói mọi người có chút hiểu lầm với Tư Tước nên mới đến đây nha.”
Cố Thanh Liên híp mắt cười ngồi xuống sopha, hoàn toàn không để ý đến thái độ của Hoắc Anh Nga.
Hiểu lầm?
Hoắc Anh Nga nghe xong càng khịt mũi coi thường: ”Tôi và nó thì có hiểu lầm gì chứ? Nó là cháu ruột của tôi, còn có thể hiểu lầm cái gì với tôi? Hơn nữa cho dù có có thì đến lượt người ngoài như cô nói sao?”
Câu cuối cùng của bà ta không có chút khách khí nào.
Cố Thanh Liên nghe xong nhìn thoáng qua bà già đã sắp chết đến nơi rồi còn không biết hối cản này, cuối cùng thái độ của dì ta cũng từ từ thay đổi.
Trở nên lạnh nhạt hơn nhiều.