“Hả? Thế được à? Em nói cho anh biết, trước kia em không muốn đi nhà trẻ, em thường xuyên gạt mẹ nói đau bụng. Oa, anh trai, anh thật sự là quá thông minh.”
Cô bé lại vui vẻ lên, bàn tay nhỏ bé mập mạp nắm tay anh trai. Trong đôi mắt to như hạt thủy tinh hiện lên sự sùng bái.
Hoắc Dận: “……”
Mấy phút sau, Ôn Hủ Hủ bắt một chiếc taxi, dắt theo hai anh em lên xe.
Thật ra, bản thân cô cũng là bác sĩ, đứa nhỏ có đau đầu nóng sốt gì gì đó cô đều có thể nhìn ra. Nhưng có đôi khi bởi vì làm mẹ nên cô luôn cẩn thận hơn.
Cô nhất định phải dẫn cậu đến bệnh viện lớn lấy máu làm xét nghiệm, hoặc là dùng thiết bị y học hiện đại kiểm tra mới yên tâm. Cô không dám trực tiếp khám cho con.
Suốt quãng đường đi Ôn Hủ Hủ có chút lo lắng, ôm đứa con “Bị bệnh” vào trong lòng.
Còn Hoắc Dận thì sao?
Cậu chưa từng được mẹ quan tâm, ôm ấp như vậy. Lúc này được vùi ở trong lòng mẹ, càng không muốn động đậy, còn Nhược Nhược ngồi bên cạnh thì vô cùng ghen tị hành động này của hai người.
“Mẹ, mẹ còn có một đứa con nữa?”
“Hả? Cái gì?”
Ôn Hủ Hủ hoàn toàn không hiểu ý của con gái mình. Cho đến một lúc sau, cô bé cũng chui vào trong lòng của cô, lúc này cô mới hiểu được.
“Nhược Nhược, con đừng lên đây. Anh trai bị bệnh, sẽ lây bệnh cho con đó.”
“Không sao đâu, anh trai sẽ không lây bệnh cho Nhược Nhược.”
Nhược nhược mới không tin những lời này của mẹ, rõ ràng anh trai đang gạt người, anh trai không có bệnh gì cả, anh trai chỉ muốn độc chiếm mẹ mà thôi.
Tất nhiên cô bé cũng muốn được mẹ ôm vào lòng giống như anh trai.
Cũng may, từ nhà trẻ đến bệnh viện cũng không xa lắm. Ngồi hơn khoảng mười phút là đến bệnh viện. Ôn Hủ Hủ nhanh chóng đưa hai đứa nhỏ xuống xe, vào bệnh viện.