Cô đã làm gì?
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Tất cả mọi người đều mơ hồ không biết chuyện gì đang xảy ra. Mãi đến khi dì Trần ngừng co giật nằm trên mặt đất. Lúc này mọi người nhìn kỹ mới phát hiện trên cổ dì Trần có một chiếc kim dài bằng bạc.
Chúa ơi!
Trong nháy mắt, tất cả mọi người kinh hãi, nhất là Cố Hạ bị dọa sợ tới mức nói không nên lời.
“Ôn Hủ Hủ, rốt cuộc cô đang làm gì? Cô điên rồi sao? Cô dám giết người ở đây? Có phải đầu óc cô có vấn đề không? Hả?!!”
Hoắc Tư Tước tỉnh táo lại, hắn nhìn chằm chằm phía người giúp việc ngã trên mặt đất không có động tĩnh gì rống lên một tiếng đầy giận giữ, cả người đều muốn nổ tung!
“Ôn Hủ Hủ, cô điên rồi, cô thật sự điên rồi!”
“Ôn Hủ Hủ biết cô đang làm gì không? Đây là con người!! Không phải động vật, mà cô tùy tiện giết dì Trần như vậy, não cô bị úng nước sao? Từ khi nào mà cô trở nên tàn nhẫn và độc ác như vậy?”
Hoắc Tư Tước lần đầu tiên có loại cảm giác tức giận đến mức đầu óc đều bị tê liệt.
Nhưng người phụ nữ này lại không có chút gì là hoảng sợ. Bị Hoắc Tư Tước rống lên nhưng Ôn Hủ Hủ vẫn chỉ là nhìn chằm chằm hắn lạnh lùng cười: “Làm sao vậy? Sợ? Sợ thì anh nhớ kỹ cho tôi, Hoắc Tư Tước anh tốt nhất không nên khiêu chiến với tôi!”
Ôn Hủ Hủ lúc này giống như nữ ác quỷ, nói từng chữ một rồi xoay người rời đi.
Hoắc Tư Tước: “……”
Mặc Bảo: “……”
Cố Hạ: “……”
Trong tòa biệt thự lớn, Ôn Hủ Hủ cứ như vậy mà rời đi, thậm chí không một ai nghĩ tới việc cản cô lại. Mãi đến khi Ôn Hủ Hủ bước ra khỏi cổng, bóng dáng cô sắp biến mất thì Cố Hạ mới như trong mộng bừng tỉnh mà phản ứng lại.