Cũng không phải là hắn không có kiên nhẫn, mà là tiến vào Hỗn Độn hắn mới biết được cường giả Hỗn Độn vô số. Vạn nhất trong lúc vô tình cường giả Hỗn Độn cường giả tiến vào Thiên Địa Lục Đạo, diệt sạch tất cả. Khi đó quả thực quá phiền toái!
Cho nên, hắn phải mau chóng tìm được phương pháp, trở lại Thiên Địa Lục Đạo, cứu sống Đạm Đài Lăng Nguyệt. Thời gian mấy trăm vạn năm, quả thực quá dài a! Hơn nữa, cho dù có kiên trì được mấy trăm vạn năm thìcũng chưa chắc có thể tìm được phương pháp cứu sống Lăng Nguyệt.
– Đúng vậy a, ta thấy vẫn nên chú ý thời gian thì hơn. Nếu như không nghỉ không ngủ, đổi thành tốc độ đọc thư tịch bình thường, chỉ sợ mấy ngàn vạn năm cũng không xem hết thư tịch ở tầng một.
Vị đệ tử này vội nói.
– Như vậy sao?
Nhiếp Vân biết rõ đối phương không có khả năng lừa dối hắn, hắn do dự một chút, đột nhiên lại hỏi:
– Trong chín tầng này, có thư tịch liên quan tới Thiên Đạo hay không? Lại ở cấp thứ mấy?
– Thiên Đạo sao? Năm cấp đầu ta đều đi qua, dường như cũng không có miêu tả, về phần bốn cấp trên ta không có đi qua cho nên cũng không biết…
Người đệ tử này nghe thấy đối phương hỏi về chuyện Thiên Đạo lại càng hoảng sợ, vội nói.
– Được rồi. Nhiếp Đồng, vậy chúng ta trực tiếp đi cấp thứ sáu đi!
Nhiếp Vân suy nghĩ một chút, lại nói một tiếng với Nhiếp Đồng, sau đó quay đầu phân phó vị chấp pháp đệ tử này:
– Dẫn đường đi!
– Vâng!
Vị đệ tử này nhấc chân đi lên trên.
Dọc theo cầu thang đi lên trên, Nhiếp Vân phát hiện, càng đi lên trên thì áp lực lại càng lớn, mỗi lần bước một bước đều tiêu hao thể lực rất lớn.
– Xem ra cũng không phải là quy định không thể đi tới thứ mấy, mà là thực lực yếu căn bản không leo lên được a.
Nhiếp Vân lập tức hiểu rõ vấn đề..
Sơn phong càng cao thì càng khó leo, xem ra cái gọi là phân cấp, cũng không phải là phân biệt giới hạn. Mà là thực lực không đủ, cho dù ngươi có được quyền lợi tiến vào địa phương cao cấp hơn thì cũng không vào được.
Rất nhanh ba người đã đi tới trước mặt cấp thứ năm.
– Hai vị sư huynh, bên trên ta không thể đi lên nữa, cho nên chỉ có thể đưa đến nơi này mà thôi.
Trên đầu vị đệ tử này mồ hôi đầm đìa, không kịp thở nói.
Có thể trở thành chấp sự đệ tử Tàng Thư các, tuy rằng sức chiến đấu không nhất định vượt chúng cường giả Hạch tâm thất thập nhị phong, thế nhưng cấp bậc nhất định đều vượt qua hai nghìn đại đạo, người mạnh như thế, cho dù phi hành mấy trăm năm, ngàn năm chỉ sợ cũng sẽ không mệt nhọc. Thế nhưng ở đây chỉ đi một đoạn cầu thang đã biến thành như vậy, đủ để thấy được áp lực to lớn ra sao.
– Được rồi, ngươi lui đi!
Nhiếp Vân khoát khoát tay, cùng với Nhiếp Đồng chậm rãi đi lên phía trên, một lát sau đã đi tới trước cửa vào cấp thứ sáu, là một cánh cửa có hình vòng xoáy cực lớn. Bên trên có, quang mang bảy màu lóe lên, bố trí một trận pháp tựa như tinh thần.
– Ồ? Dường như áp lực không có lợi hại như vậy a. Ta còn có thể tiếp tục đi lên trên nữa.
Nhìn cánh cửa cấp thứ sáu, Nhiếp Vân vừa định dừng lại thì đột nhiên hai hàng lông mày khẽ nhíu một cái.
Nơi này mặc dù áp lực so với cấp thứ năm ước chừng còn lớn gấp đôi. Thế nhưng đối với Nhiếp Vân mà nói, cũng không phải là cực hạn, dường như hắn hoàn toàn có thể tiếp tục đi lên phía trên nữa.
– Nhiếp Đồng, đệ còn có thể tiếp tục đi lên được không?
Do dự một chút, Nhiếp Vân hỏi.
– Đệ đã tới cực hạn, đi lên nữa sẽ không nhúc nhích được.. Sao vậy ca ca, chẳng lẽ ca ca còn có thể tiếp tục đi lên hay sao?
Nhiếp Đồng mở miệng thở hổn hển, có chút kỳ quái với câu hỏi của ca ca. Mới vừa rồi không phải người đệ tử kia đã nói rồi sao, cực hạn của đệ tử hạch tâm chính là cấp thứ sáu, chẳng lẽ ca ca hắn còn có thể tiếp tục đi lên hay sao?
– Ta không sao, trước tiên tầng thứ sáu xem một chút đi!
Áp chế cảm giác nghi hoặc trong lòng, Nhiếp Vân cũng không tiếp tục đi lên trên nữa.
Trước tiên thử tìm một chút ở cấp thứ sáu, nếu như không tìm được ở đây thì lại nghĩ biện pháp khác.