– Công chúa điện hạ, ta có thể nói vài câu sao?
Thấy mọi người nghị luận nhao nhao, Phục Lưu công tử cười cười, nhìn về phía Mã Nhã công chúa.
– Cứ nói đừng ngại!
Mã Nhã công chúa khoát tay.
– Vậy tốt!
Phục Lưu công tử lần nữa đứng lên, nhìn về phía mọi người cười nhạt một tiếng:
– Lần này Phục Lưu tới, là vì một chỗ tốt!
– Chỗ tốt?
Mọi người đình chỉ nghị luận, đều sững sờ.
– Cái gọi là chỗ tốt, là Kim Diệp thương đoàn ta ở đoạn thời gian trước phát hiện một Thời Không Vực do cường giả lưu lại! Trong Thời Không Vực này, có vô số bảo vật, bảo bối như Phỉ Thúy Vũ Y còn nhiều, rất nhiều!
Nói đến đây, Phục Lưu công tử ngừng lại.
– Cái gì? Bảo bối như Phỉ Thúy Vũ Y còn nhiều, rất nhiều?
– Đây là cường giả gì lưu lại?
– Nếu quả thật có loại địa phương này, ta nhất định phải đi, Hỗn Độn thần binh trung phẩm, ta đã sớm muốn nhận được…
Hắn dừng lại, trong mắt mọi người đều lộ ra lửa nóng, cả đám hưng phấn đến sắc mặt hiện hồng.
Thời Không Vực có Hỗn Độn thần binh trung phẩm, đối với mọi người hấp dẫn thật sự quá lớn.
– Bất quá Thời Không Vực này, có hạn chế rất lớn, chỉ có người thiên phú tuyệt đỉnh mới có thể vào, cho nên Kim Diệp thương đoàn ta thông báo 16 nước, hi vọng thanh niên tài tuấn có thiên phú có thể chung một chỗ tiến vào, cộng đồng dò xét, chỉ cần đạt được bảo vật, Kim Diệp thương đoàn ta nguyện ý chia đều!
Phục Lưu cất cao giọng nói.
– Nguyện ý chia đều?
– Ta muốn đi…
– Có loại cơ hội này không đi mới là người ngu…
Mọi người con mắt thấu hồng, tràn đầy hưng phấn.
– Đương nhiên, mọi người trước không vội cao hứng, Thời Không Vực kia cách nơi này thật sự quá xa, cho dù Kim Diệp thương đoàn chúng ta đi qua, cũng cần tốn hao một cái giá lớn, cho nên không phải tất cả mọi người đều có thể đi! Mười sáu nước, từng đế quốc chỉ có tám danh ngạch, cho nên… ta chỉ có thể ở trong chư vị đang ngồi, lựa chọn tám vị!
Phục Lưu công tử nói tiếp.
– Tám cái?
– Chỉ có tám người, ta không có hi vọng rồi…
– Ta nhất định phải tranh đoạt tám danh ngạch này…
Nghe được chỉ có tám danh ngạch, mọi người vốn hưng phấn, một bộ phận lớn uể oải xuống, tuy đồng dạng là thanh niên tài tuấn, nhưng thực lực sai biệt vẫn còn có lớn.
– Xin hỏi Phục Lưu công tử, ngươi tuyển là bằng vào thực lực, hay là cái gì?
Trong đám người có một người hỏi, chính là Phạm Trấn.
Xem ra Thời Không Vực này, để cho hắn cực kỳ động tâm.
– Tuyển không phải dựa theo thực lực, ngươi mười vạn tuổi, người khác mới sống mười mấy tuổi, thời gian chênh lệch quá lớn, so đấu thực lực không có ý nghĩa gì! Cách tuyển của ta rất đơn giản, thiên phú!
Phục Lưu công tử đứng dậy, vẻ mặt tươi cười.
– Thiên phú làm sao trắc?
Tất cả mọi người sững sờ.
Thiên phú là một đồ vật giả thuyết, đại biểu ngộ tính cùng tiềm lực, một chút cũng không trực quan, làm sao khảo thí?
– Rất đơn giản, ta sẽ lấy ra một bộ võ kỹ cung cấp mọi người nghiên cứu, sau nửa canh giờ, mọi người có thể dùng võ kỹ này chiến đấu, vô luận thực lực ngươi mạnh như thế nào, cũng chỉ có thể dùng thực lực của Tiên Quân sơ kỳ, như vậy ai nắm giữ võ kỹ thuần thục, liền có thể chiến thắng, người thắng trận, đại biểu thiên phú!
Phục Lưu công tử cười nói.
– Cái này…
– Áp chế đến thực lực giống nhau dùng võ kỹ vừa học đối chiến, hoàn toàn chính xác có thể biểu hiện thiên phú…
Nghe được hắn nói, con mắt của mọi người phát sáng.
Võ kỹ, không có ngộ tính, rất khó tu luyện, tuy nửa canh giờ không ngắn, nhưng đối với võ kỹ cao thâm mà nói, hoàn toàn lý giải là rất khó khăn, chớ nói chi là dùng nó tiến hành chiến đấu.