Nhìn thấy thanh niên này làm Nhiếp Vân cau mày.
Tên Lộc Kiền trước mắt nhìn cả người lẫn vật vô hại, trong mắt mang theo vui vẻ tùy ý, thần thái ấm áp, trên thực tế hắn lại cho Nhiếp Vân cảm giác phi thường nguy hiểm.
– Tiên Quân cảnh!
Gia hỏa này tuyệt đối là cường giả Tiên Quân!
Đôi mắt híp lại, Nhiếp Vân phi thường cảnh giác.
Trước kia chưa từng nghe nói qua Lộc Kiền trước mặt, cũng không hiển sơn lộ thủy, tươi cười chân thành nhưng hắn biết rõ người này tuyệt đối còn lợi hại hơn Phí Du nhiều lắm, chỉ sợ đã sớm là cường giả Tiên Quân, thực lực nửa bước Tiên Quân trước mắt chỉ là ngụy trang mà thôi.
Cường giả Tiên Quân ngụy trang nửa bước Tiên Quân… Mình cũng có thể nhìn ra, chẳng lẽ đám người Xích Phong trưởng lão nhìn không ra?
– Chẳng lẽ… Chẳng lẽ Phí Du chỉ là tin tức giả do đám người Xích Phong trưởng lão thả ra ngoài, gia hỏa Lộc Kiền trước mắt mới thật sự là đòn sát thủ?
Đột nhiên trong lòngNhiếp Vân sinh ra suy nghĩ như thế.
Thân là Thái Thượng trưởng lão Khu Tu Tháp làm sao có thể vừa ý một kẻ mãng phu như Phí Du, thì ra đòn sát thủ chân chính ở nơi này.
Hiện tại ánh mắt tất cả mọi người đều bị Phí Du hấp dẫn, Lộc Kiền làm hắc mã trổ hết tài năng mới có thể hấp dẫn ánh mắt của kẻ khác.
Còn nữa, tất cả mọi người biết rõ Phí Du là thuộc hạ của đám người Xích Phong, đưa hắn lên làm tháp chủ danh bất chính, ngôn bất thuận, mà Lộc Kiền có khả năng giao dịch sau lưng với đám người Xích Phong nhưng không muốn kẻ khác biết, có được thân phận trong sáng hơn, càng có thể làm cho đám người An Kình tiếp nhận.
Tâm cơ thật sâu.
Nhiếp Vân thở ra một hơi, sắc mặt hắn ngưng trọng.
Khó trách Khu Tu Tháp có thể đứng vững thế lực hàng đầu thiên địa lục đạo nhiều năm như vậy mà càng ngày càng cường thịnh, nhân vật cao tầng cũng không phải đồ ngốc, mà là nhân vật thông minh thành tinh, tranh đấu gay gắt làm người ta nói không ra lời.
May mắn gia hỏa này xông tới làm quen với mình, nếu không muốn nghĩ tới điểm này nhanh như thế không dễ dàng.
Cho dù đối phương là cường giả cảnh giới Tiên Quân nhưng Nhiếp Vân không lo lắng, Tiên Quân thì như thế nào? Chọc giận ta thì cứ một kiếm giết là được.
– Ngươi tham gia cho đủ số? Nói như vậy thật không dám nhận, nếu như đường đường cường giả Tiên Quân tới tham gia cho đủ số, những người chúng ta cũng không cần phải tham gia rồi.
Nếu đã suy nghĩ cẩn thận chuyện này, Nhiếp Vân chẳng muốn ngụy trang với đối phương, hắn trực tiếp lên tiếng.
– Cường giả Tiên Quân? Ngươi nói ta? Nói đùa sao!
Trong ánh mắt thanh niên mang theo thần thái lăng lệ ác liệt nhưng lập tức bị hắn che dấu xuống và cười nói.
– Có nói đùa hay không trong lòng ngươi hiểu, Tiên Quân cũng không có gì, qua một lát đừng làm trò khỉ trước mặt ta, bằng không ta sẽ bêến ngươi thành kẻ thảm nhất!
Ngữ khí của Nhiếp Vân không lưu tình chút nào, hắn cười một tiếng, không hề để ý tới người này sau đó quay người đi ra ngoài.
Gia hỏa này tự nhận ngụy trang không tệ nhưng nói đến ngụy trang, Nhiếp Vân hắn mới được là lão tổ tông, chơi thủ đoạn này với hắn đúng là quá non.
– Ngươi…
Quả nhiên nghe được hắn nói không lưu tình chút nào làm cho ánh mắt Lộc Kiền sinh ra lãnh ý, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, chỉ qua vài giây đã bị hắn áp chế, lúc này vẻ mặt tươi cười như trước.
Nhiếp Vân không quan tâm tới hắn, quay đầu nhìn về phía năm người còn lại.
Có thể tham gia trận đấu và có tư cách cũng chỉ tám người mà thôi, trừ Phí Du và này Lộc Kiền thì những kẻ khác không có thế lực gì, chỉ là thành viên khu tu sư bình thường, bọn họ nhắm mắt dưỡng thần bảo trì trạng thái.
Nhiếp Vân nhìn một vòng, phát hiện thực lực những người này mạnh không dưới Quỳnh Nhai, biết rõ quán quân cuối cùng sẽ rơi vào người Phí Du, Lộc Kiền cho nên không cần nghĩ nhiều, cũng bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
– Hôm nay là thời gian huy hoàng nhất của Khu Tu Tháp chúng ta, chúng ta sắp thông qua tỷ thí lựa chọn tháp chủ mới!
– Hiện tại ta cẩn thận nói quy củ…
Chỉ chốc lát tất cả mọi người đến đủ, một lão giả bay tới lơ lửng giữa không trung, cất cao giọng nói.