Quỳnh Nhai trưởng lão không lưu tình chút nào, thấy hắn thí nghiệm cường độ phong ấn xong, gào thét một tiếng, thủ chưởng như mây đen áp đến, lực lượng cường đại xoáy lên cuồng phong, đảo ngược Tinh Hà, nghịch chuyển Càn Khôn.
– Tới tốt lắm!
Thấy đối phương không có lưu tình chút nào, hai mắt Nhiếp Vân cũng phát sáng, cười ha ha, thân thể nhoáng một cái, lập tức oanh kích ra.
Lực lượng cuồng bạo nổ vang, thẳng tắp nghênh đón.
Bốn ngày trước, đối mặt vị Quỳnh Nhai trưởng lão này, còn cảm thấy nàng thâm bất khả trắc, tiện tay có thể đánh chết hắn, mà bây giờ lại có thể chính diện chiến đấu, không rơi vào thế hạ phong chút nào, trong lòng sảng khoái có thể nghĩ.
– Cái này… Cái này…
Chu Tu ở một bên đang xem cuộc chiến, vốn đối với hai người chiến đấu còn có thể xem hiểu, sau đó lực lượng chiến đấu càng ngày càng mạnh, thổi hắn tới bên cạnh vách tường, dán chặt lấy phong ấn, toàn thân cứng ngắc.
Chiêu số của hai người trước mắt thật sự quá đáng sợ, thậm chí rất nhiều đã vượt ra khỏi tưởng tượng.
Có thể tưởng tượng chiêu số cường đại như thế, chỉ cần tùy tiện phất lên người hắn, tuyệt đối sẽ lập tức tử vong, không có chút chỗ trống phản kháng nào.
– Đây mới thực sự là cường giả…
Sắc mặt Chu Tu đỏ lên, ánh mắt lộ ra hưng phấn nồng đậm.
Chiêu số của hai người đối chiến phồn đa, không có một chiêu lặp lại, mỗi một chiêu đều kinh thiên động địa, có được uy lực siêu cường.
Thời điểm Chu Tu nhìn say mê, song phương đã chiến đấu hơn mười chiêu, hơn nữa một chiêu cao thâm hơn một chiêu.
– Lợi hại…
Trong nội tâm cảm khái một tiếng, đồng thời sinh ra nghi hoặc.
Quỳnh Nhai trưởng lão sống không biết bao nhiêu vạn năm, lợi hại thì thôi, thiếu niên này mười tám mười chín tuổi, vì sao chiêu số cay độc như vậy, so với lão quái vật còn muốn lợi hại hơn?
So sánh với chiêu số của đối phương, trước kia hắn tự nhận là tuyệt chiêu, buồn cười giống như trẻ con múa gậy vậy.
Chẳng lẽ thiên hạ thực có quái thai như vậy?
Không chỉ hắn cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Quỳnh Nhai trưởng lão cũng sắp muốn điên rồi.
Nàng sống không biết bao nhiêu vạn năm, cho dù ở Khu Tu tháp cũng tính là lão quái vật, học tập võ kỹ nhiều vô số, có thể nói Khu Tu tháp đệ nhất nhân dưới Tiên Quân!
Vốn nàng chỉ cho rằng thiếu niên trước mắt thực lực bạo tăng, lý giải đối với võ kỹ chính thức rất nông cạn, chỉ cần vận dụng toàn lực, nhất định có thể đánh bại hắn, nhưng bây giờ phát hiện, ý nghĩ này là ngây thơ buồn cười cỡ nào.
Nếu đối phương lý giải võ kỹ nông cạn, như vậy nàng quả thực chẳng khác nào vô tri!
Nàng liên tục thay đổi mấy trăm loại võ kỹ công pháp, mỗi dạng đều có lực lượng cùng kỹ xảo độc đáo, nhưng ở trước mặt thiếu niên, không có chiếm được chút tiện nghi nào.
Chiêu số của đối phương giống như biển lớn, vô cùng vô tận, mỗi một chiêu càng kinh tài tuyệt diễm, để cho người căn bản không thể tưởng được, thật giống như hắn cực kỳ hiểu chiêu số võ kỹ của Chư Thiên vạn giới, tiện tay thi triển, đều có thể diệu thủ sinh hoa.
Loại tình huống này đã không phải là người, mà là thần.
Quỳnh Nhai trưởng lão cảm thấy, nếu như tiếp tục chiến đấu, mình tuyệt đối sẽ kiềm lư kỹ cùng, bị đối phương tươi sống đánh bại!
– Dừng lại! Hôm nay là một ngày ta chiến đấu thoải mái nhất…
Song chưởng đẩy ra, Quỳnh Nhai trưởng lão mạnh mẽ nhảy khỏi vòng chiến.
Tiếp tục đánh xuống, khẳng định sẽ mất mặt, còn không bằng chủ động dừng lại, ít nhất tính toán cái ngang tay.
– Tốt!
Thấy nàng không muốn tiếp tục, Nhiếp Vân cũng ngừng lại, song chưởng nắm chặt, cả người lập tức tiến vào một loại trạng thái không minh.
Răng rắc!
Đột nhiên một tiếng giòn vang, Võ Đạo đan điền trong cơ thể đột nhiên xảy ra lột xác.
– Võ Đạo sư hình thái thứ tư?
Võ Đạo đan điền rõ ràng ở thời điểm đối chiến với Quỳnh Nhai trưởng lão, tiến vào hình thái thứ tư.
Ầm ầm!
Mới vừa gia nhập hình thái thứ tư, Nhiếp Vân liền cảm thấy từng đạo ý niệm Võ Đạo mãnh liệt vào trong óc, để cho tinh thần linh hồn cả người hắn nhận được tinh lọc cùng tấn chức.
– Nguyên lai Lôi Đình Cửu Châu của ta cũng không phải hoàn mỹ phát huy ra lực lượng, còn có thể sử dụng như vậy…