Như sói đói rơi vào bầy cừu.
Từng thanh âm khí bạo liên tiếp vang lên, tất cả Tu La tựa như pháo hoa bạo tạc nổ tung, hài cốt không còn.
– Thật lợi hại…
– Như thế nào sẽ mạnh như vậy…
– Nhất định là Khu Tu sư, nếu không không có khả năng có sức chiến đấu mạnh như vậy…
Bọn người Đặng Tiêu chứng kiến một màn trước mắt, cả đám hai đầu gối run rẩy, lời nói cũng sắp không nói ra được.
Bọn hắn bái kiến giết Tu La, nhưng chưa thấy qua giết Tu La nhanh như vậy.
Tu La gần đây dùng hung tàn xưng danh, mà tiểu tử trước mắt so với Tu La còn đáng sợ hơn, nhảy vào bầy Tu La, tràng diện thiên về một bên, không có một con Tu La có thể ngăn được.
Có chút Tu La thường thường cùng hắn đối bính một quyền, liền lập tức biến thành thịt khô, linh hồn, ý chí toàn bộ mất đi, không có khả năng phục sinh.
– Đến phiên ngươi!
Rầm rầm!
Mấy chục cái hô hấp qua đi, nương theo một thanh âm hơi tiếc nuối vang lên, toàn bộ sân bãi chỉ còn lại có Tu La thủ lĩnh, Tu La Binh khác đã toàn bộ biến thành tro bụi
– Ngươi… Ngươi lại có thể thôn phệ Tu La chúng ta, ngươi đến cùng là người nào?
Chứng kiến phế tích đầy đất, Tu La thủ lĩnh nhịn không được lui về phía sau mấy bước, tràn đầy sợ hãi.
Gần đây chỉ có Tu La bọn hắn ăn người, mà người này vậy mà cắn nuốt bọn họ!
Trong mắt người khác có khả năng chỉ thấy hắn đánh chết Tu La, nhưng Tu La thủ lĩnh sắp lột xác thành Tu La Tướng, thấy nhất thanh nhị sở, biết rõ đối phương không biết dùng thủ đoạn gì, chỉ cần bàn tay hơi dính tới Tu La, lực lượng trên người liền cuồng bạo sụp đổ, bị hắn hấp thu.
Có thể thôn phệ Tu La, cái này… vẫn là người sao?
– Làm sao ngươi biết chúng ta hôm nay sẽ đi qua thí luyện? Ai thông tri tin tức cho ngươi?
Không để ý tới hắn khủng hoảng, Nhiếp Vân hỏi.
– Giết các con ta, chết cho ta!
Không trả lời câu hỏi, trong mắt Tu La thủ lĩnh hiện lên một đạo âm tàn, đột nhiên lao đến.
– Hừ!
Nắm đấm của Nhiếp Vân lật lên, nhất chỉ điểm ra.
Vù vù!
Tu La thủ lĩnh không dám đối bính, lòng bàn tay bổ ra hai đạo sát khí, thân thể đột nhiên lăng không nhoáng một cái, mạnh mẽ thoát ra sau, thẳng tắp chui vào Địa cung.
Xem ra hắn biết rõ không phải đối thủ của Nhiếp Vân, vừa rồi tiến công chỉ là hư chiêu, đào tẩu mới là mục đích chủ yếu.
– Xuống đây đi!
Trong cơ thể có được Thiên Nhãn Võ Đạo chi khí, ở đâu không biết ý nghĩ của hắn, còn không có bay xa, Nhiếp Vân quát một tiếng, thanh âm to rõ vang vọng tứ phương.
Bành!
Sắc mặt của Tu La thủ lĩnh lập tức trở nên ngăm đen, rớt xuống, Nhiếp Vân đi tới trước mặt, bàn tay trảo một cái, biến thành một tấm da người.
Trực tiếp đánh chết Tu La, không hề hỏi nhiều, dù sao mặc dù không hỏi, Nhiếp Vân cũng biết chắc là Chúc Hải thi triển quỷ kế, bằng không thì chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối không thể quái dị như thế, thoáng một phát toát ra nhiều Tu La như vậy.
Đương nhiên, Chúc Hải dùng phương pháp gì có thể làm cho Tu La ở đây biết được, thì không rõ rồi.
– Ai, đáng tiếc những Tu La này cấp bậc quá thấp, mặc dù cắn nuốt trợ giúp ta cũng không quá lớn…
Sau khi đánh chết toàn bộ Tu La, Nhiếp Vân có chút thất vọng.
Mấy trăm con Tu La thêm một gia hỏa sắp lột xác thành Tu La Tướng, theo lý thuyết thôn phệ toàn bộ, nên có đột phá rất lớn, ít nhất có thể đột phá nửa bước Thiên Tiên cảnh, nhưng tiếc không như mong muốn, hiện tại ngay cả Thiên Tiên cảnh cũng không có đạt tới.
Không phải hắn áp chế thực lực, mà là những Tu La này đối với hắn hiện tại mà nói, cấp bậc quá thấp, đã không thể để cho hắn tấn cấp.
Muốn có tiến bộ, chỉ sợ ít nhất phải thôn phệ Tu La Tướng Thiên Tiên cấp mới được!
Cảm khái một tiếng, Nhiếp Vân không hề để ý, đi tới trước mặt bọn người Đặng Tiêu.
– Diệp Thần, ngươi…
Nhìn tràng cảnh bừa bộn trước mắt, toàn thân Đặng Tiêu run rẩy, không còn bộ dáng bình tĩnh vũ dũng trước kia.
– Ngươi giết những Tu La này?
Từ Siêu nuốt nước miếng, khiếp sợ tựa như phát điên.