Từ khí thế của văn minh ma vương phát ra mà nhìn, lão tửu quỷ đã biết rõ thực lực cảu nó không tầm thường, bảo hắn bỏ tông chủ một mình mà rời đi thì hắn không làm được.
– Yên tâm đi, ta không có việc gì! Ngươi mang mọi người rời đi, bảo vệ tốt lực lượng của chúng ta, bằng không cho dù tìm được Bắc Đẩu tinh phủ cũng không đủ cường giả Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong, cũng không cách nào mở động phủ!
Nhiếp Vân khoát khoát tay cự tuyệt lão tửu quỷ muốn trợ giúp.
Tuy văn minh ma vương vô cùng cường đại, mặc dù kiếp này mình đánh thắng cũng vạn phần hung hiểm, nếu như bọn họ vẫn lưu lại ở nơi này sẽ chỉ làm chính mình bó tay bó chân, không thể chiến đấu thỏa thích.
– Tốt, tông chủ cẩn thận!
Biết rõ tông chủ quyết định chuyện gì sẽ không thể sửa đổi, lão tửu quỷ cắn răng một cái, lúc này hắn nói với mọi người và rời đi.
Vèo!!
Vào lúc này bọn họ đều bay qua bờ sông bên kia.
– Muốn đi? Các ngươi thật không đặt ta vào mắt mà.
Nhìn thấy đám người lão tửu quỷ làm như vậy, sắc mặt văn minh ma vương biến thành âm trầm xuống, nó hét lớn sau đó cười lạnh thấu xương, hắn đánh một u minh quỷ trảo thẳng về phía đám người.
– Không phải không đặt ngươi vào mắt, mà là căn bản chướng mắt ngươi, đối thủ của ngươi là ta, đến đây đi!
Nhiếp Vân sẽ không để nó được như nguyện, hắn khẽ cười một tiếng sau đó bước tới trước mặt văn minh ma vương, hắn giơ tay phải đánh ra một chiêu Đại Từ Đại Bi Bất Động Minh Vương Quyền.
Ầm ầm!
Dòng sông chấn động, khí kình khủng bố, vô số bọt nước bắn tung tóe va chạm với đá bên bờ sông, đá vụn bắn bay tán loạn khắp nơi.
– Ta sẽ giải quyết ngươi trước sau đó đi đối phó bọn chúng!
Văn minh ma vương thấy trong quyền của Nhiếp Vân ẩn chứa linh hồn chi lực, mang theo nghiền áp chi ý không cách nào trốn tránh, hắn cười lạnh sau đó giơ quyền ngăn cản.
Nho, đạo, ma, yêu… Rất nhiều văn minh hỗn hợp trong quyền kình của hắn hình thành một hư ảnh ma vương đen như nước va chạm với Đại Từ Đại Bi Bất Động Minh Vương Quyền thật mạnh.
Đăng đăng đăng đăng!
Nhiếp Vân và ma vương sau khi giao thủ lui bảy tám bước, vẻ mặt đỏ lên.
– Không ngờ ngươi có thực lực này, có lẽ ngươi có quan hệ với Linh giới a!
Không nghĩ tới chính mình có linh hồn ba ngàn thê độ, sức chiến đấu Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong nhưng không thể đánh hắn một kích tất sát, đồng tử Nhiếp Vân co rụt lại.
Kiếp trước lúc đến nơi này dường như hắn không có gặp qua ma vương, tại sao kiếp này hắn gặp ma quỷ còn lớn hơn cả kiếp trước?
Chẳng lẽ bởi vì Thất kiếm?
Kiếp trước lúc đến không có cầm thất kiếm cho nên những cửa khẩu này có nguy hiểm nhưng lại tương đối dễ dàng, kiếp nầy liên tục gặp phải đối thủ cường đại, nếu kiếp trước gặp gỡ chỉ sợ hắn không qua được tầng một đã bị chém giết.
– Linh giới? Khặc khặc, đám ngu xuẩn Linh giới kia là cái gì chứ, chỉ vì tư dục bản thân bài trừ vạn giới, cũng hủy rất nhiều văn minh trong chốc lát, chúng đáng chết.
Trong lời nói của văn minh ma vương mang theo oán độc thấu xương, hắn quát lớn sau đó đánh thêm một quyền.
Một quyền này không mang theo bất cứ hình thái văn minh nào, lờ mờ giống như thật mà không phải thật, lúc này làm cho người ta không biết trong đó có bao nhiêu lực lượng.
– Tâm ta bất động, thiên phú Vô Tướng, thiên phú phòng ngự sư, Kim Cương Hàng Ma!
Biết rõ chiêu này nhìn không ra uy lực mới là cường đại nhất, Nhiếp Vân không dám lưu thủ, hắn đánh ra chiêu thứ hai của Đại Từ Đại Bi Bất Động Minh Vương QUyền, Kim Cương Hàng Ma!
Đại Từ Đại Bi Bất Động Minh Vương Quyền tổng cộng chia làm ba chiêu, chiêu thứ nhất Nộ Mục, chiêu thứ hai là Kim Cương Hàng Ma, chiêu thứ ba Kim Cương Phá Thiên.