– Thì ra là thế, lợi hại!
Nghe hắn giải thích, mọi người giờ mới vì sao đám Vân Vụ Thú vây công như nổi điên lại bỏ chạy, thì ra tông chủ đã giải quyết thú vương của chúng.
– Đi thôi!
Thấy mọi người đến đông đủ, cũng không tổn thương quá lớn, Nhiếp Vân thở ra một hơi và tiến lên phía trước.
Không có Vân Vụ Thú dây dưa, cho dù Lạc Vân Chi Hải làm mọi người không nhìn tâấy cái gì nhưng đi lại không phức tạp, bọn họ nhanh chóng nhìn thấy màn phân cách xuất hiện trước mắt.
Không gian ngăn cách lơ lửng trước mặt mọi người, nó rộng bảy, tám mét và sinh ra năng lượng chấn động đặc thù ngăn cách hai không gian với nhau.
– Đây là cổng không gian tiến vào tầng thứ hai, mọi người đi theo phía sau ta, không được tụt lại phía sau.
Nhiếp Vân dặn dò lần nữa, lúc này hắn giơ tay đấm một cái.
Oanh!
Vào lúc này cổng không gian đặc thù bị xé rách, khe hở đủ một người thông qua xuất hiện, mọi người nhanh chóng đi vào trong.
Mọi người theo vào bên trong.
Vừa tiến vào cổng không gian, Nhiếp Vân lập tức cảm thấy có khí tức đìu hiu ập vào mặt, cảnh tượng hoang tàn xuất hiện trong mắt mọi người.
– Đây là sa mạc? Một cổng không gian nho nhỏ có thể ngăn cách hai thế giới?
Đám người lão tửu quỷ cũng tiến vào đây, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt liền cảm khía.
Xuất hiện trong mắt mọi người khác với mây mù vờn quanh lúc trước, nơi này là sa mạc to lớn.
Sa mạc mênh mông và cực nóng, trên đường đi tới, cho dù mọi người cường đại nhưng vẫn cảm thấy khát khô, cảm giác này khó chịu không nói thành lời.
– Đây là linh hồn khát khô, chúng ta phải nhanh lên, bằng không còn chưa tìm được cổng không gian thứ hai chúng ta sẽ bị khát chết ở nơi này.
Nhiếp Vân mày nhăn lại.
Tu vi đạt tới cảnh giới của bọn họ, cho dù mười năm không ăn không uống cũng không sinh ra đói khát, cảm xúc khát khô khi mới tiến vào nơi này đã làm mọi người khó chịu, ngay cả Nhiếp Vân cũng cảm giác nội tâm lạnh giá.
Đây là cảm giác khát khô từ linh hồn, mà không phải thân thể!
Cái gọi là giải khát trong mơ chính là ý này, không ăn đến mai lại có thể giải khát, tình cảnh hiện tại chính là dục vọng uống nước của linh hồn, nơi này làm mọi người thèm nước, câu dẫn dục vọng uống nước nhưng không có cách nào.
Mặc dù cho cả một biển nước nhưng bọn họ có uống cạn cũng chết khát như thường, đây là điểm đáng sợ của linh hồn khát khô.
– Tông chủ, dường như nơi này bị áp chế đáng sợ, không cách nào nhìn xa.
Đột nhiên lão tửu quỷ lên tiếng.
Nghe được hắn nói như thế, Nhiếp Vân ngưng tụ tinh thần, quả nhiên phát hiện linh hồn thật bị áp chế, ngay cả hắn cũng chỉ có thể nhìn thấy mấy vạn mét, còn muốn xa là ít có khả năng.
May mắn nơi này không giống Lạc Vân chi hải, tầm mắt khoáng đạt, mặc dù mọi người không có thiên phú thiên nhãn nhưng nhìn thấy mười dặm không thành vấn đề.
– Cổng không gian ở hướng kia, chúng ta đi nhanh đi.
Kiếp trước Nhiếp Vân đã đi tới nơi này, biết rõ vị trí của cánh cửa không gian, hắn lập tức dẫn mọi người tiến lên.
Mọi người theo sát phía sau hắn.
Sưu sưu!
Mọi người vừa phi hành, đột nhiên có một đạo hào quang màu xanh trong sa mạc bay lên, nó bay thẳng về phía Nhiếp Vân với tốc độ cực nhanh, nghe rợn cả người.
– Chết!
Đôi mắt Nhiếp Vân nheo lại, Kiếm Thần Chi Kiếm hóa thành bóng kiếm chém hào quang màu xanh thành vài đoạn, nó rơi xuống mặt đất nhưng không nhừng nhúc nhích.
– Đây là Trùy Tâm Xà, có thể cảm thấy trái tim đập và chuyên môn xé tim người.
Nhìn thấy đồ vật bị cắt vài đoạn trên mặt đất, sắc mặt lão tửu quỷ biến hóa.
– Thực lực Trùy Tâm Xà cũng không được, mỗi con chỉ có thực lực Nạp Hư Cảnh nhưng xuất quỷ nhập thần, nó như tắc kè hoa giấu trong đống cát, không ai nhìn ra, một khi xuất hiện sẽ có tốc độ cực nhanh làm người ta khó lòng phòng bị, hơn nữa trong cơ thể có kịch độc, bị cắn trúng một cái, cường giả Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong cũng khó đào thoát…