– Đồng Vân, chúc mừng, về sau tiến vào Kiếm Thần Tông, chúng ta liền là người một nhà, trên việc tu luyện có vấn đề hay nghi hoặc gì, có thể tới hỏi ta!
Còn không có ly khai đại điện, Nghê Hư trưởng lão liền đi tới trước mặt, cười nói với Nhiếp Vân.
– Đúng vậy, tính cả ta một cái, ta tinh thông luyện khí, nếu như về sau ngươi không có binh khí tiện tay, cứ việc nói…
Lại một trưởng lão đi qua.
– Ta am hiểu luyện đan, muốn đột phá cảnh giới, đan dược không đủ, chỗ ta còn nhiều, rất nhiều, bất quá chỉ có thể cho ngươi mượn dùng, về sau cần phải trả, ha ha…
Lại một trưởng lão tới.
– Ta đối với khôi lỗi rất có nghiên cứu…
Còn không có ly khai đại điện, tám chín Nạp Hư Cảnh Thái Thượng trưởng lão liền vây qua, lấy lòng Nhiếp Vân.
Loại tình huống của Nhiếp Vân đạt được quán quân là nhất định rồi, chỉ cần đạt được quán quân của Kiếm Thần thí luyện, thì có tư cách tu luyện Vô Thượng đại kiếm thuật, mặc dù không thành công, cũng sẽ đạt được Vô Thượng kiếm thuật, loại người này, sớm muộn gì cũng trở thành trụ cột vững vàng của tông môn, chờ đến lúc đó nịnh bợ, còn không bằng hiện tại giao hảo.
Có thể tu luyện tới Nạp Hư Cảnh, hơn nữa trở thành Thái Thượng trưởng lão, từng cái đều khôn khéo như quỷ, tự nhiên hiểu được ở đâu có thể được đến lợi ích.
– Những người này…
Đối với chút ít Thái Thượng trưởng lão này lấy lòng, tuy Nhiếp Vân âm thầm lắc đầu, nhưng cũng biết quy củ, trên mặt mang theo dáng tươi cười, rất nhanh liền tiễn bọn họ ly khai.
– Hừ!
Mấy vị Thái Thượng trưởng lão lấy lòng vừa đi, Nhiếp Vân chợt nghe cách đó không xa có một tiếng hừ lạnh, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tông An nhìn về phía mình, trong mắt tràn đầy lửa giận.
Hắn vốn ký thác hi vọng rất lớn với Tông Nham, nhưng bởi vì mình xuất hiện, triệt để tan vỡ không nói, còn ăn một cái tát của tông chủ Vân Huyên, trong lòng tức giận có thể nghĩ.
– Ha ha!
Đối với hận ý cùng lửa giận của hắn, Nhiếp Vân không thèm để ý, tuy hắn là cường giả Nạp Hư cảnh, nhưng đây là Kiếm Thần Tông, còn không dám ra tay với mình.
Rất nhanh mười người tham gia khảo hạch liền ra Kiếm Thần điện, vừa đi ra, Nhiếp Vân liền cảm thấy một đôi mắt nhìn chằm chằm qua, mang theo hận ý vô biên.
– Đồng Vân, ta cùng với ngươi quyết đấu, ngươi có dám đáp ứng hay không?
Quay đầu chợt nghe Tông Nham gầm lên giận dữ, hai mắt đỏ thẫm, mang theo lửa giận có thể đốt cháy người.
: 45
– Quyết đấu?
Khóe miệng Nhiếp Vân giơ lên.
– Đúng vậy, ngươi có dám hay không? Thí luyện quán quân không phải dựa vào vận khí cùng mưu kế có thể lấy được, dựa vào là thực lực, nếu như ngươi có thể đánh bại ta, ta liền thừa nhận ngươi là quán quân, thua, liền lập tức rời Kiếm Thần Tông cho ta, vĩnh viễn không được trở về, có dám tiếp nhận hay không?
Tông Nham quát.
– Lời của ngươi rất có đạo lý…
Nhiếp Vân giả bộ như trầm tư, đột ngột bật cười.
– Bất quá, tại sao ta phải tiếp nhận… ngươi ngốc a!
– Ngươi…
Nghe được thiếu niên nhục mạ, nhiệt huyết của Tông Nham thoáng một phát vọt tới óc, cốt cách toàn thân khanh khách rung động, tức giận đến sắp bạo tạc nổ
tung.
Hoàn toàn chính xác, Đồng Vân ở loại tình huống này trở thành quán quân đã không có gì lo lắng, dựa vào cái gì cùng mình chiến đấu? Chiến thắng còn dễ nói, một khi thua, danh khí nhất định sẽ tổn hao nhiều, không có người sẽ làm như vậy.
– Ha ha, Đồng Vân, không cần để ý tới hắn, chúng ta qua bên kia nghỉ ngơi!
Chứng kiến Tông Nham kinh ngạc, Diệp Kiếm Tinh cũng cười ha ha, lôi kéo Nhiếp Vân đi qua chỗ khác.