Trầm tư một thoáng, Hoang Lăng gật đầu.
– Ta đi bên phải, Nhiếp Đồng, đệ đi bên trái!
Nhiếp Vân thản nhiên nói.
Kiếp trước hắn đi qua đường bên trái, nguy hiểm không lớn, với thực lực Nhiếp Đồng hoàn toàn có thể ứng phó, mà bên phải chưa đi qua, không biết lành dữ, vẫn tự mình đi một chuyến tốt hơn.
Kỳ thật đi vào đường bên trái có thể hoàn toàn thông qua, nhưng nếu Tử Hoa đạo nhân cố tình bố trí hai con đường khẳng định có dụng ý, Nhiếp Vân muốn nhìn xem đường bên phải có lưu bảo bối hay không, thuận tiện vơ vét.
– Ta đi theo Nhiếp Vân đại nhân, đi bên phải!
Long Khê nói trước.
– Ta cùng Mặc Vô Đạo đi bên trái!
Hoang Lăng có chút kiêng kỵ liếc nhìn Nhiếp Vân, lựa chọn đường khác.
– Ta cũng đi bên trái…
Kỳ Hoàng lắc lắc đầu, hướng Hoang Lăng đi tới, nhưng còn chưa đi xa đã bị một bàn tay nhéo trở về, đồng thời một thanh âm thản nhiên vang lên.
– Ngươi là tọa kỵ của ta, sao có thể đi bên kia? Theo ta đi bên phải đi!
Nói chuyện chính là Nhiếp Vân.
– Nhiếp Vân bệ hạ, ta đi cùng ngươi!
Tề Đào đi tới.
– Ân, đúng rồi, Hâm Đồ chí tôn, ngươi đi cùng chúng ta. Như vậy bọn hắn năm, chúng ta cũng năm!
Thấy Tề Đào đi qua, bên mình chỉ có bốn, Nhiếp Vân nhìn Hâm Đồ do Đồ Tân giả tạo.
– Việc này…
Đồ Tân thoáng do dự, hiển nhiên không muốn đi cùng Nhiếp Vân, khi hắn nhìn Hoang Lăng, thấy hắn gật đầu đành đáp ứng:
– Được rồi!
Mười người chia nhóm xong, muốn xuất phát.
– Tiểu Đồng, ta dặn đệ chút việc!
Đột nhiên Nhiếp Vân giữ chặt Nhiếp Đồng:
– Sau khi tiến vào thông đạo, lời nói của ai đệ cũng đừng nghe, đi theo bên trái, gặp được lối rẽ thì đi bên phải, sẽ không nguy hiểm, cuối thông đạo có một ngọn đèn màu đồng thau. Đệ nhất định phải lấy được nó, chỉ cần có nó đệ rất nhanh đột phá bí cảnh!
– Đạt tới bí cảnh? Ca ca, ngươi đã tới nơi này?
Nghe được lời dặn dò của Nhiếp Vân, Nhiếp Đồng sửng sốt.
– Ta chưa từng tới, là sư phụ ta đã tới, đã nói tình huống mỗi con đường tường tận với ta!
Nhiếp Vân bịa lý do:
– Sau khi tiến vào thông đạo, nếu có cơ hội thích hợp thì xử lý Hoang Lăng, giết không được thì thôi, ngàn vạn lần đừng làm cho mình lâm vào khốn cảnh!
Thực lực đệ đệ hiện tại đã có thể tự mình đảm đương một phía, nếu để hắn ở dưới cánh chim của mình, vĩnh viễn không có khả năng thành tài, đây chính là cơ hội tôi luyện cho hắn.
– Đệ đã biết, ca ca!
Nhiếp Đồng gật đầu cười.
Khi Nhiếp Vân dặn dò Nhiếp Đồng, Hoang Lăng cùng Mặc Vô Đạo lặng lẽ truyền âm.
– Bệ hạ, tại sao Nhiếp Vân phải tách ra với đệ đệ của hắn, còn không phản đối chúng ta đi cùng đường với đệ đệ hắn?
Thần sắc Mặc Vô Đạo nghi hoặc.
– Ta cũng không biết, nhưng hắn làm như vậy khẳng định có mục đích của mình, tới lúc đó chúng ta hành sự tùy theo hoàn cảnh. Nếu dám bất lợi đối với chúng ta, liền giết chết hắn! Ta không tin hai chúng ta còn đánh không chết một thiếu niên hơn mười tuổi!
Trong mắt Hoang Lăng hiện tia tàn nhẫn.
– Ân, nơi này đều là Địa Ngục hàn lưu trải rộng, muốn âm chết Nhiếp Đồng phi thường đơn giản!
Mặc Vô Đạo gật đầu.
Không chỉ hai người họ nói thầm, những người khác cũng vậy, đều theo đuổi suy tính riêng của mình.
– Vào đi thôi!
Dặn dò xong, Nhiếp Vân mang theo người đi vào thông đạo bên phải.
Trong thông đạo một mảnh tối đen, nhìn qua giống như miệng rộng của cự thú Thao Thiết, cắn nuốt toàn bộ ánh sáng, cho dù thực lực mọi người mạnh mẽ cũng không nhìn thấy được gì, thậm chí tầm nhìn còn chưa qua ba thước.
– Đây là Huyết Sát Hắc, khác với bóng tối bình thường, là hắc ám do Huyết Sát tộc của yêu nhân bộ tộc dùng máu tươi làm ra, có thể hấp thu hết thảy ánh sáng, thậm chí cả ánh sáng trong con ngươi cũng có thể hấp thu, cho nên chúng ta không thể nhìn được xa!
Đi vài bước, Tề Đào chợt nói.