– Nhiếp Vân bệ hạ, Hoang Lăng bệ hạ xin mời, là thương nghị đi Tử Hoa động phủ!
An ổn bồi cha mẹ hơn nửa tháng, một ngày nọ bên ngoài sân viện truyền vào tiếng hô lớn.
– Xem ra đám người Hoang Lăng đã tìm được khối Tử Hoa Ngọc Ấn cuối cùng, không sai, cũng nên xuất phát!
Khối Tử Hoa Ngọc Ấn cuối cùng cũng thật khó tìm, suốt gần một tháng đám người Hoang Lăng mới tìm được, xem ra cũng nên khởi hành đi Tử Hoa động phủ.
– Tử Hoa động phủ nguy cơ trùng trùng, cha mẹ không nên đi!
Nhìn về phía cha mẹ bọn họ, Nhiếp Vân nói:
– Tiểu Phong, ngươi là yêu sủng bí cảnh, thực lực cực mạnh, ở lại đây bảo hộ, một mình ta đi động phủ là được!
Hắn đắc tội không ít người trong Quang Minh thành, khó bảo toàn khi hắn rời đi có ai đi tìm thân nhân của hắn phiền phức hay không, có tiểu Phong ở lại bảo hộ sẽ không thành vấn đề.
– Ca ca, đệ cũng phải đi!
Nhiếp Vân vừa nói xong, chợt nghe được một thanh âm kiên định, quay đầu nhìn lại thấy trong đôi mắt Nhiếp Đồng tràn ngập vẻ khẩn cầu.
– Tử Hoa động phủ phi thường nguy hiểm, đệ đừng đi!
Nhiếp Vân nói.
– Ca ca, huynh đã nói với đệ nếu một mực ở lại trong hoàn cảnh an ổn khẳng định không thể thành tài, để cho đệ đi, đệ tự chiếu cố cho mình!
Ánh mắt Nhiếp Đồng kiên định.
Nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong lòng Nhiếp Vân mềm nhũn.
– Được, đi cũng được, nhưng hết thảy phải nghe theo ta, không thể một mình hành động!
Thoáng do dự, Nhiếp Vân gật gật đầu.
– Yên tâm đi ca ca, đệ nhất định sẽ chiếu cố tốt cho mình!
Nhiếp Đồng nhảy lên, trong mắt lộ vẻ hưng phấn, vẫn khờ dại như ba trăm năm kiếp trước.
– Vậy chúng ta đi thôi!
Dặn dò xong hết thảy, Nhiếp Vân mang theo Nhiếp Đồng hướng hoàng cung bay đi.
Rất nhanh hai người đã đi tới đại điện hoàng cung, những người khác đã tới đông đủ.
– Nhiếp Vân bệ hạ đã tới, mời ngồi!
Hoang Lăng tươi cười, nhìn không ra giữa hắn cùng Nhiếp Vân đang có mâu thuẫn.
Nhiếp Vân biết quan hệ giữa đôi bên đang đứng trong một loại trạng thái cân bằng, cũng không đánh vỡ, khẽ cười mang theo Nhiếp Đồng ngồi xuống.
– Nếu tất cả mọi người đã tới đông đủ, hiện tại ta nói chuyện của Tử Hoa động phủ!
Hoang Lăng bắt đầu nói:
– Tử Hoa là một siêu cấp cường giả thời kỳ thượng cổ, động phủ của hắn được xưng là đệ nhất động phủ Khí Hải đại lục, bởi vậy vô cùng trân quý. Vô số tiên hiền từng nghĩ biện pháp tiến vào bên trong, nhưng cho tới nay chưa có ai tập hợp được chín khối ngọc ấn, cũng không ai tìm được vị trí xác thực của động phủ, Thần Thánh đế quốc từ khi kiến quốc đã luôn điều tra, rốt cục tìm được vị trí xác thực của động phủ, hiện tại đã tập hợp đủ chín khối ngọc ấn, có thể mở ra!
– Trải qua ta tra xét, Tử Hoa động phủ nằm ở một nơi tuyệt mật, nơi đó nguy hiểm nhất không phải trận pháp cạm bẫy, mà là Địa Ngục hàn lưu!
– Địa Ngục hàn lưu?
Các vị quốc chủ sửng sốt, chỉ riêng Nhiếp Vân thầm gật đầu.
Kiếp trước Nhiếp Vân đi qua Tử Hoa động phủ, tự nhiên biết hung hiểm, Địa Ngục hàn lưu vô ảnh vô hình, nơi nào cũng có, nếu không cẩn thận sẽ bị đông thành băng đồng, lập tức tử vong! Cho dù là cường giả bí cảnh cũng sẽ vẫn lạc, càng khỏi nói chí tôn!
– Địa Ngục hàn lưu là một loại lãnh phong cực kỳ âm hàn, cường giả chí tôn đỉnh gặp được chỉ cần bị thổi trúng liền biến thành khối băng, sinh cơ đoạn tuyệt! Hơn nữa loại gió kia vô ảnh vô hình, xuất quỷ nhập thần, rõ ràng đang trống rỗng nhưng khi người đi qua lại bị thổi tới, trực tiếp tử vong!
Hoang Lăng giải thích.