Cuối cùng cô ấy giậm chân tức giận, nhụt chỉ mà quay người bỏ đi. “Cô đi đâu vậy? Muốn đi về rồi à?”
“Không phải, cô đứng yên đấy đợi tôi một chút, tôi quay lại bây giờ.
Cô ấy buồn thiu nói với cô.
Một lúc sau Hứa Minh Tâm nhìn thấy cô ấy xách một hộp chuyên đựng đồ uống quay lại.
Đồ uống rất nặng, cô ấy mệt đến nỗi thở hổn hạ hổn hển, không dễ dàng gì mới bê được đến đây, lại đưa từng chai một cho nhân viên đẳng sau hậu trường, thậm chí còn đặt cơm ở khách sạn năm sao cho mọi người, chỉ vì không muốn Viên Hoài Nam phải ăn cơm hộp ở đoàn làm phim.
Mỗi lần cô ấy đưa một chai nước đều gập người cúi chào, còn nói mấy lời tràn ngập thành ý: “Đây là một nguyện vọng nhỏ của Viên Hoài Nam, mọi người vất vả rồi.”
Chu Thị Linh đi đưa nước hết một vòng rồi mới lặng lẽ quay lại chỗ cũ. “Bây giờ có thể đi được rồi. “Không qua bên đó chào hỏi một chút sao?”
“Thôi, ở đây còn sót lại một chút đồ uống, đợi anh ấy kết thúc thì uống sau vậy. Phải xuống nước nhiều lần như thế, chắc chắn sẽ bị ốm, hy vọng anh ấy sẽ dùng đến chỗ thuốc này”
Cô đưa đồ cho người quản lý của Viện Hoài Nam, cuối cùng còn nhìn một cái thật lâu, sau đó mới quyến luyến rời đi.
Lên xe rồi Chu Thị Linh mới đau lòng đỏ hết mắt lên. “Cô muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi cũng chẳng cười nhạo cô.”
“Hừ, tôi không thèm khóc, một đại tiểu thư như tôi, đều là tôi chọc người khác khóc, tôi khóc cái gì chứ!” Cô ấy bướng bỉnh nói: “Cô ngồi cho chắc vào, tâm trạng tôi đang không tốt đang muốn đua xe đây.”
“Cái gì?”
Lúc bọn họ đến đây phải dùng đến tận năm tiếng đồng hồ mà lúc quay về chỉ mất vỏn vẹn ba tiếng rưỡi.
Có quỷ mới biết suốt dọc đường cô phải trải qua những gì.
Sau khi xuống xe Hứa Minh Tâm chạy ngay đến bên cạnh thùng rác nôn thốc nổn tháo.