Bất cứ con bạc nào đều sẽ bí quá hóa liều.
Ông ta cũng đang đánh cược.
Thư ký nghe thế liền biết tầm quan trọng của chuyện này nên vội vàng gật đầu liên hồi. “Thuộc hạ đã rõ, lần này thuộc hạ sẽ đích thân đi, đảm bảo tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.”
Ngôn Dương gật gật đầu, ông ấy quay đầu nhìn tòa cao ốc của tập đoàn J.C một cái, tòa cao ốc cao chót vót lộ ra sự im lặng chết chóc.
Ông ta thích cảm giác hô mưa gọi gió.
Nhất định trước khi người kia ngóc đầu trở lại ông ta sẽ xây dựng cho mình một bức tường thành kiên cố nhất, đủ để bảo vệ người phụ nữ mình yêu!
Buổi tối khi Hứa Minh Tâm quay về nhà, Cố Gia Huy nói với cô về chuyện cúng bái.
Ngày giỗ của mẹ anh cách tiết thanh minh không xa, anh dự định đợi đến cuối tuần cô được nghỉ thì sẽ đi về quê cúng bái.
“Về quê?”
“Ừm, hình như từ trước tới giờ anh chưa từng nói chuyện về mẹ anh với em.”
“Nếu như anh cảm thấy khó chịu thì không cần nhắc đến nữa.”
“Cũng chẳng có gì, từ lúc bọn anh còn rất nhỏ thì mẹ anh đã mất rồi, năm thứ hai sau khi anh được đưa ra nước ngoài thì bà ấy liền chết vì bệnh nặng. Bác sĩ nói, phần lớn nguyên nhân là vì hậm hực lâu ngày thành bệnh. Có thể thấy được những năm tháng bà ấy gả cho bố anh hoàn toàn không vui vẻ gì.”
“Vậy bà ấy… vì sao lại muốn gả cho bố anh?”
Mẹ của Cố Gia Huy năm ấy chẳng qua cũng chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng mà Cố Gia Bảo đã hơn bốn mươi tuổi rồi.
Khoảng cách tuổi tác lớn như vậy không ai có thể khắc phục được.
Nhìn mẹ của Cố Gia Huy cũng không giống như loại người vì quyền thế lợi lộc, nếu không thì cũng sẽ không hậm hực thành bệnh.