Cố Gia Huy đã dùng hành động trả lời cho cô biết.
Anh tiến lên phía trước, đôi môi mỏng hơi lạnh, nhẹ nhàng phủ lên bờ môi cô.
Lần này lại dịu dàng đến lạ. Đầu lưỡi miêu tả viền môi cô, chậm rãi công thành chiếm cứ.
Cơ thể Hứa Minh Tâm thoáng run lên, rồi nghiêng ngả.
Hai tay cô vô lực để trước ngực anh, Cố Gia Huy đứng dậy, một tay chống trên mặt bàn, một tay ôm lấy eo thon, sợ nửa người cô nghiêng ngả, thể lực không thể nào chịu nổi.
Mỗi lần anh đêu tỉ mỉ như thế này.
Nụ hôn càng lúc càng sâu…
Đúng lúc đó, cánh cửa vang lên một tiếng động, có người đẩy cửa bước vào.
“AnhGia Huy, Cố Cố nói là muốn…”
“Tìm… tìm anh…”
Ôn Ngụy Phong nhìn thấy cảnh tượng bên trong, phản ứng đầu tiên là vội vàng che mắt Cố Cố lại.
“Cái đó, quấy rầy rồi…”
Ôn Ngụy Phong vội vàng đóng cửa lại.
Cố Cố chỉ thấy Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm đang tựa vào nhau rất gần, môi kề môi, sau đó…
Cô bé còn chưa kịp nhìn cẩn thận đã bị cậu kéo ra rồi.
“Cậu ơi, bố Trung đang đói sao? Tại sao lại gặm môi của Tâm Tâm?”
“Chuyện này…”
Ôn Ngụy Phong dở khóc dở cười, anh ta cũng ngốc trong chuyện tình cảm lắm.
Mà trong phòng, Hứa Minh Tâm đỏ bừng mặt mũi, vành tai cũng như bị ứ máu.