“Anh… anh muốn làm gì?”
“Bây giờ trên tay tôi có hai điểm yếu của ông, một là cuộc sống đời từ thác loạn cả ông, và việc ông đã ngược đãi Minh Tâm từ nhỏ đến lớn, phân biệt đối xử, lúc nào cũng đánh mắng con bé, bắt con bé phải sống với những người giúp việc, hầu như lúc nào cũng phải dùng đồ thừa của Hứa An Kỳ. Nếu tin này đưa cho bên truyền thông thì công ty mới lên sàn chứng khoán của ông sẽ không có ai dám mua cổ phiếu mà công ty ông phát hành ra đâu nhỉ?”
“Ông có tin là tôi có thể khiến nhà họ Hứa của ông ngoan ngoãn nộp đơn xin phá sản không?”
“Tin! Tôi tin! Anh Phúc… rốt cuộc thì anh muốn làm gì vậy?”
“Mục đích của tôi rất đơn giản, đây là một tờ đơn xin hủy bỏ quan hệ cha con, hãy ký tên đóng dấu rồi đến Ủy ban nhân dân để công chứng. Từ nay về sau, Hứa Minh Tâm sẽ là con gái nhà họ Ngôn, dù không phải là con đẻ nhưng còn hơn cả con đẻ, không liên quan gì đến nhà họ Hứa các công. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Gì cơ!”
Hứa Văn Mạnh trợn tròn mắt, nhìn lá đơn xóa bỏ quan hệ trước mặt, sau đó lại nhíu chặt mày lại.
Nếu như từ bỏ quan hệ thì từ nay về sau chỗ dựa tên Hứa Minh Tâm này sẽ chẳng liên quan gì đến mình nữa.
Với cả, nếu như không còn Hứa Minh Tâm đứng giữa nữa thì Cố Gia Huy có chịu buông tha cho ông ta nữa không?
Hứa Văn Mạnh tính toán lợi hại, lắc đầu nguầy nguậy.
“Con bé là con gái tôi, tôi sẽ không từ bỏ đâu. Anh có giỏi thì cứ công khai những tin đó đi, dù đúng là ngày xưa tôi đã có nhiều món nợ phong lưu, nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm trước rồi. Anh nói tôi ngược đãi con gái mình, nhưng có chứng cứ gì chứ?”
Hứa Minh Tâm nghe những lời nói vô liêm sỉ này thì tức đến mức cứng người lại, chỉ có thể siết chặt nắm đấm.
Hứa Minh Tâm không ngu, tất nhiên cũng hiểu là Hứa Văn Mạnh đang muốn túm lấy cô như một cọng cỏ cứu mạng.