Trái tim của cô ta bất chợt đập lên liên hồi. Tối nay… có phải cô ta có thể buông thả bản thân một lần không?
Cô ta đánh bạo nghĩ, sau đó có người lấy hết can đàm hôn lên đôi môi mòng của anh ta.
Lần này, cô ta không hôn lướt qua mà hôn rất sâu, sâu đến tận xương tủy.
Cô ta hôn một cách vụng về, muốn cạy mở răng của anh ta nhưng chỉ tốn công vô ích.
Ngay khi cô ta muốn từ bỏ thì đột nhiên người đàn
ông bên dưới có phản ứng.
Cô ta chỉ cảm thấy trời đất đào lộn, cơ thể bị Lệ Nghiêm đặt lên ghế sofa.
Cô ta mất đi tất cả quyền chủ động.
Cô ta khiếp sợ nhìn người đàn ông bên trên, thấy anh mở đôi mắt phượng hẹp dài ra.
Trái tim của cô ta cũng vọt lên tới cổ họng. Lệ Nghiêm… biết không?
Cô ta vô cùng căng thẳng, đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói nhỏ nhẹ của Lệ Nghiêm: “Đừng quay… Ngoan nào,”Lệ Nghiêm… Anh nhìn em, anh biết em là ai không?”
Cô ta cẩn thận hỏi.
“Đừng quậy..”
Lệ Nghiêm uống say mèm nên hoàn toàn không biết cô ta đang nói gì.
Anh ta chi biết cô ta làm minh rất không thoải mái, cơ thể… có một cảm giác quái lạ.
Bạch Thư Hân nghe vậy thì thờ phào nhẹ nhõm, ý thức của anh không còn tỉnh táo nữa.
Lệ Nghiêm có một tật xấu là uống nhiều quá sẽ bị quên những chuyện đã xảy ra vào lúc đó.
Vậy có phải nghĩa là tối nay dù xảy ra chuyện gì thì ngày mai anh ta sẽ chẳng nhớ gì nữa?