Khi ngẩng đầu lên, cô ta cười cười: “Thôi không nói nữa, mình về nhà đi.”
“Ừ, đi thôi”Lệ Nghiêm đã ngà ngà say nên không chú ý tới, sau đó nắm chặt tay của cô ta lào đào đến nhà trọ của cô ta.
Đi khoảng hai mười phút mới đến, Lệ Nghiêm muốn về nhưng lại bị Bạch Thư Hân cản lại.
“Lệ Nghiêm, hôm nay chuyện của hai người đã được quyết định, là chuyện vui nên anh có thể… uống với em một ly không?”
Cô ta muốn say một trận, cùng anh… sống mơ mơ màng màng. Mong rằng khi cô ta tỉnh tảo thi vẫn sẽ là một Bạch Thư Hân lý trí, chỉ cần không gặp Lệ Nghiêm nữa, cô ta sẽ ổn thôi.
Nhưng khi vừa gặp được anh, lý trí của cô ta nhanh chóng tan rã.
Cả ngày cô ta cử cảm thấy bối rối, biết rõ mình sẽ chi liên lụy đến anh ta, hai người sẽ không có kết quả gì nhưng cô ta vẫn này sinh lòng tham.
Lòng tham muốn có nhiều hơn.Cô ta không nên ngăn càn hạnh phúc của Lê Nghiêm.
“Được.”
Lệ Nghiêm không từ chối.Bạch Thư Hân lấy rượu cất trong nhà ra, vốn định chỉ nhấp một miếng rồi thôi nhưng rượu quá nống và có thể dập tắt khổ đau nên cô ta không kiếm được uống vài ly.
Lệ Nghiêm cũng mơ màng cứ uống liên tục ly này tới ly khác.
Cuối cùng Lệ Nghiêm uống nhiều quá nên ngủ mất.
Bạch Thư Hân nhìn đường nét anh tuần của anh ta, nước mắt cũng không thể nén nổi nữa bỗng tuôn rơi.
“Lệ Nghiêm…”
Cô ta lớn tiếng gọi tên anh ta nhưng Lệ Nghiêm không nghe thấy.
“Lệ Nghiêm, anh hãy nghe cho kỹ đây, em thích anh. Em, Bạch Thư Hân thích anh.”