Anh cũng mong là cô chỉ ngủ thiếp đi thôi.
Cuối cùng thì anh cũng đến gần được Hứa Minh Tâm, ôm chầm cô vào lòng.
Anh chưa thể chết được, nhất định phải cứu được cô đã.
Nhưng mà… hình ảnh bốn năm trước lại tái hiện lại trong đầu anh, đầu anh đau như sắp nứt ra vậy.
Anh dùng một tay ôm chặt Hứa Minh Tâm, tay còn lại đè mạnh lên đầu.
Anh hai… nếu trong biển thật sự có vong linh của anh, năm đó anh không cho em chết ở biển, vậy thì bây giờ anh cũng cứu em, không đề em chết ở biền đi mà.
Mình không được chết, không thể để chuyện bất trắc gì xày ra với Hứa Minh Tâm được!
Có vẻ như lòng quyết tâm cứu người của anh quả kiên định nên dần dần cơ thể của anh đã có thể hoạt động trở lại.
Anh vội vàng tăng tốc độ trồi lên mặt nước.
Đội cứu viện cũng đã xuống nước rất kịp thời, vớt được hai người lên.
Lúc này, ở boong tàu có rất nhiều người.
Bác sĩ đến kiểm tra vết thương trên người cô, sau đó vẻ mặt trở nên rất nghiêm trọng.
“Bệnh nhân bị mất quá nhiều máu, trên du thuyền không đù thiết bị chuyên dụng, phải lên bờ ngay.”
“Anh, em đã chuẩn bị xong ca nô rồi, anh mau đưa Minh Tâm đi đi.”
Cô Yên đã lường trước tất cả các tình huống, chuẩn bị kỹ tất cả mọi biện pháp đề ứng phó.
Cố Gia Huy cần thận bế Hứa Minh Tâm lên, nhanh chóng rời đi.
Rồi đột nhiên anh nhớ ra việc gì đó, quay sang, lạnh lùng nhìn Trịnh Hoa đang đứng ngây ra như phỗng, lạnh giọng nói ra tám từ.
“Nhà họ Trình, nợ máu phải trả máu.”