Hai cơ thể dán chặt vào nhau, không có một khe hờ nào.
Nếu không phải là vẫn còn mặc quần áo trên người, chỉ sợ rằng…Cơ thể của anh như dang dán tro nên nóng hơn, dãn cách một lớp quần áo roi mà vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bòng kia.
Cà người của anh… Đang tràn ngập hơi thở của dục vọng, của ham muốn đẩy hoang dại.
Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút sợ hãi.
Loại sợ hãi này của cô rất kì la, sau anh sẽ làm loạn, nhưng cũng sợ anh sẽ không làm gì nữa.Cô sợ nhìn cơ thể chẳng đâu vào đâu của mình sẽ khiến cho anh không lên nối dục vọng.
Mặc dù anh đã từng giải thích rằng bây giờ anh không động vào cô là vì thương cô còn nhỏ tuổi quá, không muốn để lại một ấn tượng không tốt đẹp cho cô.
Nhưng mà đã sống chung với nhau hai năm trời rồi mà cũng không xảy ra cái gì cả… Điều đó làm cô không khỏi nghi ngờ về sức quyến rũ của chính mình.
Rốt cuộc là vì sức chịu đựng của anh quả mạnh mẽ, hay vẫn là vì minh quá nhạt nhẽo. Cô cũng không rõ nữa.
Ngay khi cô còn đang mơ hồ như lạc vào bấu sương mù, thì người đàn ông chợt buông cô ra.
Anh hít sâu một hơi, có gắng hết sức để kìm nén ham muốn bên trong mình, sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ cọ súng ra lửa mát.
“Anh… Anh không sao đấy chứ?”
Hai mắt của Hứa Minh Tâm vẫn còn hơi mơ màng, thờ hổn hến.
Giọng nói của cô vì nụ hôn vừa rồi mà trở nên vô cùng mềm mại, nghe như nũng nịu vậy.
Nghe mà khiến cho người ta dễ bị mê hoặc.
Cố Gia Huy nắm chặt tay, nói: “Không sao cả, anh đi rửa mặt đã.”