“Mẹ. Mẹ nuôi… Con có đấy cô ấy nhưng con không dùng sức, sẽ không đến mức làm cô ấy ngã xuống đất.”
Hửa Minh Tâm vẫn chưa thoải mái, cô vẫn còn lắp bắp khi nói từ “Mẹ nuôi”. “Ó, con gái của tôi nói có đúng không?”
Thẩm Thanh nhìn Trịnh Hoa.
Thân thể Trịnh Hoa run lên, vừa rồi khi Thẩm Thanh nhin Hứa Trịnh Hoa, trong mắt bà hiện lên mộttia dịu dàng nhưng khi nhìn lại bàn thân thì chi có một sự lạnh lùng.
Thân là một người lon tuổi mà không thèm khách khỉ với người nhỏ tuổi.
Làm thế nào mà cô ta lại chọc tức hai vợ chống vô lý này? Nhưng mà địa vị của nhà họ Ngôn cũng không thấp, cũng ngang bằng với nhà cô ta.
Ông nội chắc chắn sẽ không vì mình mà gây chuyện với bọn họ.
Bây giờ cô ta phải chiếm phần có lý nếu không cô ta sẽ thua một lần nữa!
Cô ta đã bị Minh Tâm đánh bại một lần và không thể có lần thứ hai như vậy nữa.
Cô ta hít một hơi thật sâu cổ vũ bàn thân.
Cô ta nói: “Bác gái, có phải bác đang bao che lỗi låm cho người nhà mình không? Trước mắt bao nhiêu người chẳng lẽ bác còn ỷ lớn hiếp bé sao? Mọi người đều có thể nhin thấy cô ta đã đầy cháu, tại sao bác còn thiên vị cho cô ta?”
“Nếu Hửa Minh Tâm xin lỗi cháu thì chuyện này coi như xong. Bác gái cũng đừng bắt nạt một người nhỏ tuổi như cháu.”
“Ố? Thật sao?” Thẩm Thanh nhàn nhạt nói, sauđó nhìn về phía mọi người: “Con gái nhà họ Trình nói các người đã nhin thấy, thật sự các người đã nhìn thấy sao?”
Người đàn ông giúp Trịnh Hoa nói: “Đúng vây, chính mắt cháu đã tận mắt chứng kiến, quả nhiên là con gái nuôi của bác đã đẩy cô Trịnh Hoa.”
“Chồng, mau ghi nhớ người này rồi về chúng ta sẽ tính số.”