“Anh cũng phải mặc sao?”
“Tất nhiên!””Vậy anh có thể cầu xin em đừng mua màu da sắm được không? Mua cho anh màu đen là được rối.” Đây đã là sự nhượng bộ lon nhất của Cố Gia Huy rồi.
“Đước thôi, không thành vấn đế!” Hứa Minh Tâm vỗ ngực, thể hiện rằng không có vấn đề gì.
Xuống lầu, Cổ Yên đã đợi sản ở đó rồi.
Cô ấy ăn mặc rất nóng bỏng, váy ngắn nhỏ bằng da bóng màu đỏ tươi, bừng bừng khí thế. Mái tóc xoăn dài xõa xuống trước ngực, càng hiện lên vẻ hoang dã.
“Lệ Nghiêm đâu? Không tới đây cùng em à?”
“Anh ấy không thích những nơi như thế này cho nên em không có gọi anh ấy.”
“Đi thôi, đến lúc đó anh phải giao Minh Tâm cho em rồi.”
“Yên tâm đi, không thành vấn để.”
Một đoàn người đang tiến đến hội trường hôn lễ. Hôn lễ rất xa hoa, vậy mà lại tổ chức ở trên biển.
Ba chiếc du thuyền cao vài tång, sau khi khách mời lên thuyền liền tiến về phía mặt biển chạy đi, như vậy cũng là vì để ngăn chặn đảm phóng viên đưa tin.
Bây giờ du thuyền còn chưa khởi động mà đám phóng viên đã bao vây thành một vòng tròn. Cố Gia Huy xuống xe trước, sau đó C Yên và Hứa Minh Tâm cùng nhau xuống sau.
Đây vẫn là lần đầu tiên cô thấy một trận hỗn loạn đến như vậy, phóng viên cắm máy quay phim không ngừng chụp hình, tóm được một vị khách mời liến bắt đầu truy hỏi.
Những ánh đèn flash kia có chút chói mắt khiến cho cô không kịp thích ứng. Chính vào ngay lúc này, Cố Yên nắm lấy tay của cô, ổn định cơ thể của cô.
“Bây giờ bọn họ chi đưa tin về hôn lễ của Cố Tử Vị và HửaAn Kỳ mà cậu đã bị dọa thành ra thế này rồi. Nếu như sau này cậu và anh trai tôi tổ chức hôn lễ thì phải làm sao? Nhà họ Cổ có chút phức tạp, nếu như cậu đã chọn anh trai tôi thì đều sẽ gặp phải những thử này. Nhà họ Cố có thể mang đến cho cậu vinh quang và nhục nhã.”