Lòng bàn tay của anh ấm áp, năng lượng truyền qua lòng bàn tay anh không ngừng tiến vào thân thể cô, trái tim đang đập thình thịch của Hứa Minh Tâm cũng vì thế mà yên ổn trở lại.
Hứa Minh Tâm quay đầu nhìn anh một cái, vừa lúc đối diện với đôi mắt phượng sâu thẳm kia, đôi mắt sâu không thấy đáy, còn huyền bí hơn cả bóng đêm Trái tim cô khẽ run rấy, không dám đối mặt với anh.
Ánh mắt của anh giống như tia laze, có thể nhìn xuyên vào nội tâm người khác.
Cô rũ mắt, bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói ôn hòa dịu dàng của anh: “Đừng sợ, có tôi ở đây”
Nghe sáu chữ này, cô đột nhiên thấy bình tĩnh tới lạ thường.
Đúng thế… Người đàn ông của cô ở đây, cô còn sợ cái gì?
Hai người đi vào bên trong, phòng khác rộng lớn tầng một chỉ toàn là người hầu, ông cụ Cố còn ở trên lầu.
Cố Gia Huy cho người đưa cô đi thăm thú biệt thự, còn anh thì tự mình lên mời ông cụ Cố xuống dưới.
Người giúp việc đưa cô đi khắp nơi, căn biệt thự này rất xa hoa, có rạp chiếu phim tư nhân, còn có bể bơi trong nhà, vườn hoa sau nhà rậm rạp u ám có chút dọa người.
Ngày hè, đây chính là thời điểm hoa nhài nở rộ.
Gió đêm thổi qua đưa hương hoa nhàn nhạt dịu dàng tới thấm đượm cả tâm hồn.
Cô rất thích nơi này, sau khi bảo người giúp việc đi trước, một mình cô tản bộ ở vườn hoa.
Nhưng cô lại không nghĩ tới, sau khi người giúp việc vừa xoay người rời đi, có một đôi mắt âm u ở trong chỗ tối, nhìn chằm chằm vào bóng dáng yếu điệu của cô..
Hứa Minh Tâm mới đi được không bao lâu đã nghe thấy tiếng bước chân truyền tới từ phía sau lưng.
Cô nghĩ răng đó là người giúp việc ban nấy cho nên xoay người lại mở miệng nói “Cháu nói rồi mà, cô không cần đi theo cháu, cháu đã quen đường…”
Lời đang nói bỗng dưng im bặt, bởi vì đứng sau lưng cô là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.