Hạ Thụy Trạch di chuyển tầm mắt, ngã tư phía trước xảy ra một vụ tai nạn xe cộ thảm thiết, ba người nằm ngay giữa đường, máu đỏ tươi nhìn cực kỳ chói mắt, tài xế say rượu muốn chạy, bị người xung quanh đè lại, lúc này mới ý thực được mình gây tại họa, bị dọa đến gào khóc.
Hạ Thụy Trạch nhìn tài xế trong đám người, nhớ kỹ dáng vẻ cùng biển số xe của hắn, sau đó theo dòng người đi qua giao lộ, hướng về tòa nhà văn phòng quen thuộc, công ty của cậu nằm ở đó.
Hạ Thụy Trạch là người thiết kế trò chơi, vừa tốt nghiệp liền tiến vào công ty trò chơi nổi danh trong nghề. Công ty của bọn họ bên trong được chia ra thành nhiều phòng làm việc lớn nhỏ, mỗi phòng phụ trách một hạng mục bất đồng, Hạ Thụy Trạch thuộc một văn phòng nhỏ trong đó.
Thang máy buổi sáng luôn chật kín chỗ, cánh tay Hạ Thụy Trạch chống lên vách tường thang máy giữ cho mình một khoảng trống nhỏ, lễ phép che chở cho nữ đồng sự cùng phòng đang bị chen vào trong cùng.
Nữ đồng sự chỉ cảm thấy hôm nay Hạ tiểu ca đặc biệt đẹp trai, hormone nam tính tỏa ra bốn phía, được bảo hộ sau cánh tay cường tráng khiến trái tim nhỏ của nàng đập bùm bùm, hô hấp cũng trở nên không thuận.
Hạ Thụy Trạch chỉ là xuất phát từ lễ phép, căn bản không chú ý tới sự khác thường của nữ đồng sự.
Toàn bộ lực chú ý của cậu đều đặt trên cánh tay mình, cậu rõ ràng có thể cảm nhận được lực lượng trong người tăng mạnh, tuy kém xa lúc ở thế giới tân thủ đại sát tứ phương, nhưng so với trước kia ở thế giới hiện thực vẫn là mạnh lên rất nhiều.
Chỉ dùng một tay đã có thể nhẹ nhàng chống đỡ sự đè ép bốn phía, đứng vững tại chỗ, không chút nhúc nhích.
Xem ra sau khi trở về thế giới hiện thực, thế giới Vô tận cũng không hoàn toàn áp chế thực lực của cậu.
Thang máy dừng lại, Hạ Thụy Trạch theo dòng người đi ra ngoài, cũng không chú ý tới nữ đồng sự ở phía sau đầy mặt đỏ đừng một bộ muốn nói lại thôi.
Tiến vào văn phòng, Hạ Thụy Trạch ôn hòa chào hỏi đồng sự liền ngồi vào vị trí của mình, thuận tay mở ra máy tính, bắt đầu thao tác.
Dư quang khóe mắt bắt được thứ gì đó, Hạ Thụy Trạch quay đầu nhìn về phía cửa sổ, xe cảnh sát cùng xe cứu thương đã tới nơi, đang xử lý tai nạn giao thông ở giao lộ.
Cậu lạnh lùng nhìn hiện trường được xử lý, giao thông khôi phục, xe cộ ùn tắc được sơ trán, phảng phất như mình không phải người vừa chạy trốn khỏi nơi đó.
Nếu ngày nào đó cậu chết trong thế giới Vô tận, vậy trong hiện thực đại khái sẽ chết ở một vụ tai nạn xe cộ nào đó.
Chỉ hy vọng thời gian đó đến trễ một chút, cậu còn muốn bồi người nhà nhiều một chút.
“Tiểu Hạ, lão đại tìm cậu.”
Có đồng sự goi, Hạ Thụy Trạch tự nhiên quay đầu trả lời, thuận tay đặt văn kiện vừa được in ra xuống dưới chồng tư liệu báo cáo công tác.
Trên đường tới phòng làm việc của lão đại, Hạ Thụy Trạch vừa đi vừa lật mở tài liệu trong tay, nhìn qua đây hẳn là công tác tối qua cậu tăng ca hoàn thành, nhưng trên thực tế đã là ký ức bốn ngày trước, cậu cần phải xem lại một chút.
Cũng may khoảng thời gian không quá lâu, lúc gõ cửa, trong đầu Hạ Thụy Trạch đã sắp xếp lại cẩn thận. Sau khi báo cáo xong các hạng mục liên quan, Hạ Thụy Trạch đưa đơn xin từ chức cho lão đại.
Lão đại thuận tay tiếp nhận, sau khi thấy rõ là thứ gì thì sửng sốt một chút, nhìn Hạ Thụy Trạch, lại nhìn tờ đơn trong tay, nghi hoặc dò hỏi:
“Sao tiểu Hạ đột nhiên lại muốn từ chức? Là công việc gặp khó khăn gì sao?”
Năng lực công tác của Hạ Thụy Trạch rất tốt, thái độ nghiêm túc, khắc khổ lao động, là người lão bản rất thích, trước đó chưa từng nghe qua tin tức cậu muốn từ chức, sao lại đột ngột như vậy, chẳng lẽ bị người đào góc tường?
“Lão đại, tôi chuẩn bị từ chức về quê, đêm qua cha mẹ gọi điện đến nói nhớ tôi, bản thân tôi gần đây cũng có chút mệt, muốn nghỉ ngơi một đoạn thời gian, trở về bồi bọn họ.”
Hạ Thụy Trạch ngữ khí ôn hòa nhưng kiên định, đây đúng là mục đích của cậu.
Nếu sinh mệnh tùy thời đều có thể mất đi, công việc liền không còn quá quan trọng như trước, nắm chặt thời gian ở bên người nhà là nguyện vọng lớn nhất hiện tại.
Lão đại kiên nhẫn giữ lại một phen, thấy Hạ Thụy Trạch đã quyết ý, đành phải đồng ý, nhưng yêu cầu cậu phải công tác thêm một tháng, chờ phòng làm việc tuyển được người mới.
Hạ Thụy Trạch gật đầu đáp ứng, vừa lúc cậu cũng muốn ở lại thành phố này giải quyết chút chuyện.
Ra khỏi phòng làm việc của lão đại, Hạ Thụy Trạch bước đi càng thêm nhẹ nhàng, kế tiếp cậu sẽ không bị sắp xếp công tác mới, chỉ cần sửa sang lại công việc trong tay, chờ người mới đến giao phó là được.
Nói thực ra Hạ Thụy Trạch kiên quyết như vậy còn có một nguyên nhân quan trọng, chính là điểm sinh tồn đạt được ở trạm kiểm soát tân thủ, ngoại trừ là có thể dùng trong thế giới Vô tân, còn có thể đổi thành tiền mặt ở thế giới hiện thực, hơn nữa tỉ lệ phi thường kinh người, một điểm sinh tồn đã đổi được 100 nguyên, Hạ Thuy Trạch ở thế giới tân thủ đạt được 1 vạn điểm sinh tồn, có thể đổi được 100 vạn a!
(100 vạn ~ 3 tỷ 7)
Một giây từ tiểu dân chúng sổ tiết kiệm bất quá 5 số nhảy thành phú ông trăm vạn 7 số, về sau nhiệm vụ mỗi tháng chỉ cần kiếm được 100 điểm sinh tồn liền có thể đổi thành thu nhập hơn vạn.
Một ngày chỉnh lý lại công tác, hoàn thành những công việc còn lại trong tay, Hạ Thụy Trạch vừa tan tầm trực tiếp trở lại chỗ thuê trọ, là một căn chung cư cho người độc thân nằm ở vùng ngoại thành Thượng Hải.
Sau khi thu dọn phòng sạch sẽ, lại tắm rửa một trận, Hạ Thụy Trạch ngồi xuống sofa, gọi video cho cha mẹ.
Lúc này cha me đang xem TV, đối với việc con trai đột nhiên gọi điện hỏi thăm thì vô cùng kinh hỷ, Hạ Thụy Trạch kiên nhẫn nghe hai vị phụ huynh dặn dò, thường thường lại phụ họa mấy câu.
Còn có thể nhìn thấy cha mẹ, thật tốt.
Hàn huyên mười mấy phút, Hạ ba Hạ mẹ thỏa mãn cắt đứt video, Hạ Thụy Trạch tùy ý nằm trên sofa, lần nữa mở mắt ra, đã xuất hiện ở căn phòng của cậu trong thế giới Vô tận.
Lần này, Hạ Thụy Trạch đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Bên ngoài là một trấn nhỏ an tĩnh, trung tâm trấn là một vài cửa hàng hai tầng, bao quanh là một vòng tiểu lâu ba tầng màu trắng xanh, phía xa có những tòa cao tầng chọc trời. Đường phố sạch sẽ rộng lớn được trải đá xanh, có khá đông người qua lại, không ít người trên mặt tự động mang theo một mảng sương mù, nhìn không rõ diện mạo thật
Hạ Thụy Trạch tùy ý đi lại trên đường lớn, hiếu kỳ nhìn xung quanh.
Có một người trẻ tuổi cao gầy trên mặt mang theo sương mù tiến lên chủ động chào hỏi:
“Tân nhân? Muốn mua tin tức hay không? Siêu rẻ, chỉ cần 100 điểm sinh tồn, muốn biết gì đều nói cho anh.”
Hạ Thụy Trạch xua tay cự tuyệt, tiếp tục đi dạo, người nọ bám riết không tha đuổi theo:
“Đám tân nhân các anh đều thống nhất tiến vào thế giới chiến tranh cổ đại, nhiệm vụ là giết chết Man tộc gì đó, anh không muốn biết người khác biểu hiện thế nào sao?”
Hạ Thụy Trạch hơi dừng lại, tiếp tục xua tay cự tuyệt.
Tin tức bị nhét vào đầu chỉ là giới thiệu đại khái về thế giới Vô tận, chi tiết cụ thể không có, về mặt này cậu đúng là không biết gì, nhưng cậu cũng không gấp, có thể từ từ tìm hiểu.
Thái độ không nhanh không chậm của Hạ Thụy Trạch đúng là hiếm thấy, người nọ không buông tha, tiếp tục dụ hoặc:
“Đợt tân nhân này có người kích hoạt được nhiệm vụ kéo dài, hắc hắc, chưa từng nghe qua từ này đúng không, nếu cái gì cũng không biết, sự chênh lệch giữa anh với người ta có thể càng lớn a.”
“Được rồi, anh không mua thì thôi, hắc, có duyên gặp lại.”
Đối phương thấy không thể đả động đươc Hạ Thụy Trạch, cuối cùng cũng rời đi, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu khác.
Hạ Thụy Trạch tiếp tục đi dạo, phía trên không trung không có mặt trời, nhưng lại có “ánh nắng” hắt lên người, ấm áp thoải mái, không khí tươi mát, độ ấm thích hớp, màu sắc các kiến trúc xung quanh rất ôn hòa, mỗi một chi tiết đều khiến người khác cảm thấy thư thái.
Khu vực có thể đi dạo kỳ thực cũng không lớn, Hạ Thụy Trạch rất nhanh phát hiện trấn nhỏ này có hình tròn, trung gian là khu vực công cộng, những tiểu lâu màu trắng xanh bốn phía kỳ thực là phòng ở của thí luyện giả, Hạ Thụy Trạch tùy tiện kéo ra một cánh cửa đều có thể trở lại căn phòng của mình, còn việc có thể đến phòng thí luyện giả khác tham quan hay không thì tạm thời chưa biết.
Những tòa nhà trọc trời phía xa có thể nhìn thấy nhưng không thể đi tới, trấn nhỏ này bị phong bế, Hạ Thụy Trạch căn bản không tìm được cửa ra vào có thể rời khỏi đây.
Chính giữa khu vực công cộng trung tâm là một tòa đại điện hình tròn tinh xảo, xung quanh là một vài tiệm cơm, quán rượu.
Lượn liên tục ba vòng, Hạ Thụy Trạch phát hiện trong đại điện có nhiều người nhất, cậu dứt khoát tiến vào một tiệm cơm gần đó, thứ nhất là muốn nếm thử xem đồ ăn ở thế giơi Vô tận có gì độc đáo, đúng lúc đang đói bụng, thứ hai là nghe thử xem mọi người xung quanh đang thảo luận cái gì.
Chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ ngồi xuống, Hạ Thụy Trạch mở thực đơn, phát hiện giá cả đồ ăn đều được tính theo điểm sinh tồn, rẻ thì vài điểm, mười mấy điểm, mắc thì hơn trăm điểm, hơn ngàn điểm, thậm chí hơn vạn điểm cũng có.
Những món ở đầu thực đơn là rẻ nhất, càng về sau càng mắc.
Đúng lúc này, người trước đó ngăn lại Hạ Thụy Trạch muốn đẩy mạnh tiêu thụ chào hàng tin tức lại đến, lười biếng dựa vào cạnh bàn, dùng ngón tay chỉ chỉ hình ly bia trên thực đơn, nói:
“Hắc, người anh em, kết giao bằng hữu đi, tôi giảm giá cho anh, chỉ cần anh mời tôi một ly, tôi liền giới thiệu chút tin tức cho anh.”
Một ly bia chỉ 8 điểm sinh tồn, so với 100 điểm sinh tồn trước đó đúng là vô cùng rẻ, Hạ Thụy Trạch chưa nói đồng ý, hỏi ngược lại: “Vì sao?”
Vì sao nhìn chằm chằm câu không bỏ, vì sao lại muốn giảm giá cho cậu?
“Hắc, gia hỏa anh tâm cảnh giác còn rất mạnh, được rồi, nói thật, tôi rất xem trọng anh.” Đối phương vừa nói vừa ngồi vào đối điện, duỗi tay ấn mạnh hình ly bia trên thực đơn trong tay Hạ Thụy Trạch, Hạ Thụy Trạch liền nhìn thấy trên mặt bàn đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng, sau đó một ly bia được nâng lên.
Người đối diện vung tay lên, mảnh sương mù trên mặt biến mất, là một nam nhân trẻ tuổi tuấn lãng, đối phương há miệng uống một hớp thật to, cười cười với Hạ Thuỵ Trạch, tuỳ ý nói:
“Gọi tôi Tiểu Kim Long là được, anh có phải muốn hỏi xem vì sao tội lại xem trọng anh không? Haha, đây rõ ràng là lần đầu anh đến trấn nhỏ Vô tận, nhưng lại không chút thu liễm sự tò mò của mình, lớn mật lượn qua lượn lại ba vòng, có vài người đã chú ý đến anh rồi.”
“Anh hẳn cũng phát hiện ra, sương mù này tuy có thể ngăn trở khuôn mặt, nhưng toàn thân thì không, từ quần áo trang sức, tư thái đi lại liền có thể phân biệt ra một người. Anh lượn vòng thứ hai liền nhận ra tôi nhưng lại mặc kệ tiếp tục vòng thứ ba, này nói rõ, trong lòng gia hỏa anh nắm chắc.”
Tiểu Kim Long vừa nhấm nháp ly bia vừa chỉ chỉ Hạ Thụy Trạch.
Buồn cười chính là, tân nhân lần đầu tiến vào trấn nhỏ, trong lòng lại lắm chắc, cũng không thèm che giấu trạng thái vô tri mờ mịt của mình; ngược lại đám người không có tự tin, nơm nớp lo sợ lại giả vờ như thường xuyên tới, lại không biết những tay già đời liếc mắt một cái là nhìn ra sơ hở của bọn họ.
“Đương nhiên, quan trong nhất chính là, anh hẳn biết ‘nhiệm vụ kéo dài’ có ý gì.”
Thân thể Tiểu Kim Long đột nhiên ngả về phía trước, cười đến thiếu đánh, hạ giọng nói:
“Lúc tôi nói đến ‘nhiệm vụ kéo dài’, biểu hiện của anh khôn giống như là hoàn toàn không biết, kết hợp với thân phận tân nhân, anh rất có thể là hạt giống tiềm lực đã kích hoạt nhiệm vụ kéo dài ở trạm kiểm soát tân thủ.”
“Miễn phí cho anh một tin tức, người có thể thông qua trạm tân thủ không đến 5 phần, có thể hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến không đến 3 phần, có thể kích hoạt nhiệm vụ kéo dài, ha ha, không đến hai bàn tay.”
Nói tới đây, Tiểu Kim Long dừng lại quan sát phản ứng của Hạ Thụy Trạch, đáng tiếc Hạ Thụy Trạch không có ý định xua đám xương mù trên mặt như Tiểu Kim Long, Tiểu Kim Long không có cách nào quan sát biểu tình của cậu, chỉ thấy đối phương vẫn không nhanh không chậm lật xem thực đơn, tựa hồ những món ăn đó so với tin tức trong miệng hắn càng hấp dẫn hơn.
Tiếc nuối thở dài một hơi, Tiểu Kim Long ngược lại cười càng thêm xán lạn, có lòng cảnh giác, lại rất bình tĩnh, nếu người này thật sự kích hoạt được nhiệm vụ kéo dài trong thế giới tân thủ, thật đúng là có tiềm lực.
Hạ Thụy Trạch học theo Tiểu Kim Long, trực tiếp ấn xuống mấy món ăn cảm thấy hứng thú.
Vì vậy mặt bàn không ngừng biến đổi, một đĩa khoai tây xào thịt bò, một đĩa sườn heo chua ngọt cùng một bát cơm thịt heo cắt sợi xào, tuy là những món gia đình bình thường, nhưng sắc hương đầy đủ, rất kích thích vị giác.
“Chậc chậc chậc, tân nhân đúng là xa xỉ, điểm sinh tồn là sự đảm bảo cho mạng sống của thí luyện giả, lại hào phóng dùng đồ ăn như vậy, xem ra cậu đã hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến ở thế giới tân thủ.”
Tiểu Kim Long nhìn Hạ Thụy Trạch như kẻ bại gia, chiếc đũa trong tay Hạ Thụy Trạch không chút dừng lại, chút đồ ăn này kỳ thật chỉ hơn 40 điểm, với số điểm sinh tồn trong tay cậu, thực sự không tính là nhiều, nhưng nghe ý của Tiểu Kim Long, hình như quá quý?
Bất quá, sau khi ăn một miếng sườn heo chua ngọt, Hạ Thụy Trạch liền không hối hận, chua ngọt vừa phải, thịt rất tươi, ăn vô cùng ngon a! Là món sườn chua ngọt ngon nhất cậu từng ăn, khi nhỏ cậu xem hoạt hình từng hy vọng gặp được cảnh này, ăn một miếng liền kinh diễm, hai mắt thậm chí phát sáng.
Ăn xong một miếng, Hạ Thụy Trạch lập tức chuyển đũa đến món khác, quả nhiên, thịt bò xào khoai tây cùng thịt heo cắt sợi xào đều không làm cậu thất vọng, ăn đến vô cùng thỏa mãn.
Tiểu Kim Long tuy không nhìn thấy biểu tình trên mặt Hạ Thụy Trạch, nhưng có thể nhìn thấy động tác của cậu, vừa nhìn đã biết người đối diện ăn rất vui vẻ, trong lòng lập tức không cân bằng, đe dọa:
“Chủ thần ở trong tòa đại điện lớn nhất ngay trung tâm trấn nhỏ, thí luyện giả có thể ở nơi đó đổi bất kỳ thứ gì bằng điểm sinh tồn, chính là muốn gì được đó, tiền đề là anh phải có điểm sinh tồn.”
“Còn nữa, nhiệm vụ thất bại sẽ bị khấu trừ điểm sinh tồn, mỗi lần trước khi tiến vào nhiệm vụ mới tốt nhất là dự trữ mấy trăm điểm sinh tồn để phòng ngừa nhiệm vụ thất bại, vạn nhất điểm sinh tồn bị trừ xuống số âm, anh liền xong đời.”
Dứt lời Tiểu Kim Long liền làm một động tác cắt cổ, thấy Hạ Thụy Trạch vẫn thờ ơ chỉ lo ăn, Tiểu Kim Long liền ra chiêu tàn nhẫn: “Nghĩ lại xem điểm sinh tồn mà anh mua những thứ này ra ngoài đổi thành tiền có thể mua gấp mười mấy lần, có phải đau lòng muốn thổ huyết không?”
“Cậu đã trải qua mấy nhiệm vụ?”
Hạ Thụy Trạch đột nhiên ngẩng đầu hỏi một câu, hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến có thể nhận được 100 điểm sinh tồn, làm nhiều nhiệm vụ hẳn cũng tích góp được không ít đi? Sao phải keo kiệt như vậy? Tiểu Kim Long lúc đầu rõ ràng vừa mở miệng đã đòi 100 điểm sinh tồn, còn tưởng hắn không đặt số tiền này vào mắt.
“Hắc hắc, sợ rồi? Nói thật cho anh biết, tôi hoàn thành năm nhiệm vụ rồi, nhưng cũng không dám tới đây ăn uống xa xỉ. Anh nhìn mọi người xung quanh xem, đều là đến uống rượu nói chuyện phiếm, ai giống anh thật sự đến ăn a!”
Tiểu Kim Long chỉ hận rèn sắt không thành thép.
Hạ Thụy Trạch nghe vậy nhìn xung quanh một vòng, quả nhiên phần lớn người đều ôm bia uống, nhiều nhất là trên bàn có chút đồ nhắm, rất ít người ăn đồ ăn.
“Nếu cậu nói cho tôi tất cả tin tức mình biết, tôi liền mời cậu ăn cơm.”
Lúc này đổi thành Hạ Thụy Trạch dụ hoặc đối phương.
Cửa tiệm này không chỉ hương vi ngon, lượng đồ ăn cũng rất nhiều, Hạ Thụy Trạch không có ý định chia sẻ chén cơm của mình, nhưng thức ăn thì có thể.
“Thật sao?” Tiểu Kim Long hai mắt phát sáng, nhanh chóng cầm đũa gắp một khói thịt bò thật to, vừa ra sức nhấm nháp vừa nói:
“Chỗ hiện tại của chúng là là khu Bạch Chỉ, kỳ thật chính là khu tân thủ, cấp bậc càng cao hơn thì có Trúc Bạch, Ngân Hiệt, Kim Thư, Ngọc Quyển. Vật phẩm trong thế giới Vô tận phân chia thành các cấp bậc, bạch sắc, hoàng sắc, ngân sắc, kim sắc, lục sắc.”
“Khu vực có cấp bậc càng cao, nhiệm vụ gặp phải càng khó, đương nhiên khen thưởng cũng càng phong phú.”
“Người khu Bạch Chỉ muốn thăng lên khu Trúc Bạch, yêu cầu ba thế giới nhiệm vụ liên tiếp đạt được đánh giá ‘đủ tiêu chuẩn’, đồng thời bỏ ra 1000 điểm sinh tồn. Bất quá có người sẽ cố ý không thăng cấp, ý đồ tiếp tục ở lại khu Bạch Chỉ.”
“Không thăng cấp không có trừng phạt sao?”
Hạ Thụy Trạch trong lòng vừa động, nghi hoặc hỏi, thuận tay chia món trên bàn thành hai, Tiểu Kim Long tự mình mua một chén cơm, ăn đến vui vẻ.
Nghe vậy Tiểu Kim Long cười như không cười mà nhìn Hạ Thụy Trạch một cái, nhắc nhở:
“Trừng phạt đương nhiên có, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến khen thưởng đều là 500 điểm, nhiệm vụ chủ tuyến thất bại khấu trừ 250 điểm, có người cố ý hoàn thành hai nhiệm vụ thất bại một nhiệm vụ, tính ra ba tháng nhiều nhất thu hoạch được 750 điểm sinh tồn.
“Nhưng mà, muốn gia tăng thực lực cần phải có điểm sinh tồn, mua vũ khí, mua công pháp, dụng cụ phòng hộ, dược phẩm,… cái nào không cần điểm sinh tồn? Trước khi tiến vào nhiệm vu còn phải dự bị một số điểm sinh tồn để phòng nhiệm vụ thất bại bị khấu trừ, vậy nên, nhiệm vụ ở khu Bạch Chỉ có độ khó thấp, nhưng chỉ không chú ý một chút thu chi sẽ không cân bằng, đây có tính là trừng phạt không?”
Tân thủ vừa được 1 vạn điểm sinh tồn như Hạ Thuỵ Trạch lựa chọn yên lặng cúi đầu ăn cơm, không tham gia vấn đề này, cậu chỉ quan tâm một điểm: “Độ khó của nhiệm vụ chính thức ở khu Bạch Chỉ so với trạm kiểm soát tân thủ thì thế nào?”
Tiểu Kim Long thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ, nghiêm túc nói: “Vấn đề này không có đáp án cố định, bởi vì độ khó ở trạm kiểm soát tân thủ không giống nhau, có liên quan đến vận khí. Đa phần độ khó của trạm kiểm soát sẽ thấp hơn thế giới nhiệm vụ chính thức, nhưng cũng có một vài tình huống không khác lắm.”
“Tỷ như chiến trường cổ đại các người gặp phải chính là thế giới tân thủ có độ xui xẻo cao, vừa đến đã đụng trúng chiến tranh quy mô lớn, tân nhân xui xẻo đột nhiên bị kéo vào chuyện gì cũng không biết liền bị chơi chết, nhưng có vài thế giới tân thủ là tân nhân cùng tay lão luyện trộn lẫn, có tay lão luyện mang một đoạn ít nhất sẽ không lập tức chết đi, vì vậy còn phải xem vận khí.”
“Vận khí kém một chút, ‘chết’ không phải là thời gian, hắc hắc.”
Hạ Thụy Trạch ngẩn cả người, cậu vẫn là lần đầu nghe người khác nói mình vận khí kém, quả là trải nghiệm mới lạ.
Tiểu Kim Long lại cho rằng cậu bị dọa, vội vàng trấn an:
“Anh có thể ở thế giới toàn tân nhân hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến, dáng vẻ còn khá nhẹ nhàng, thậm chí có khả năng kích hoạt nhiệm vụ kéo dài, chứng tỏ thực lực không tồi, rất có cơ hội thăng lên khu vực cao hơn.”
“Bất quá, tôi cho anh một lời khuyên, có thể thăng lên khu Trúc Bạch đương nhiên phải lên, nhưng không cần quá nhanh, làm thêm mấy nhiệm vụ tân thủ nữa, có thể tích góp thêm của cải. Nghe nói, một vài đồ vật ở khu Bạch Chỉ và khu Trúc Bạch có giá cả khác nhau.”
“Nếu anh có điểm sinh tồn thì có thể đến Chủ thần điện xem thử, muốn mua gì đều có thể mua được, đối với người mới quan trọng nhất chính là vũ khí, vũ khí thích hợp sẽ tăng thêm tác dụng rất lớn.”
“Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là phải tăng lên tố chất thân thể, 100 điểm sinh tồn mới có thể đổi được 0,1 điểm thân thể, rất khó tích góp. Tóm lại là anh nên làm thêm mấy nhiệm vụ tân thủ, đề cao tố chất thân thể rồi thăng lên khu vực cao hơn.”
“Cái quan trọng tiếp theo là công pháp, mua bộ công pháp một giây sau liền có thể thành cao thủ võ lâm.”
“Còn mấy thứ như huyết thống kỹ năng gì đó quá mắc, nhưng tôi hoài nghi huyết thông khá có tiềm lực, nghe nói mua huyết thống ở khu Bạch Chỉ rẻ hơn khu Trúc Bạch nhiều.”
– ————–
Chương trước gấp đôi, chương này gấp ba.
Kết thúc thế giới thứ nhất.
Tạm dừng để beta lại quyển “Anh trai của bạn gái.” Khi nào quay lại dòng này sẽ biến mất.