Tàng Long đại điện.
Tử Cực Thiên Vi Trận trải qua sự vận chuyển cực lực, địa mạch chi khí bên trong Tàng Long đại điện theo tinh huyết của Vân Thiên Hà đang không ngừng dũng mãnh trút vào cơ thể của đứa trẻ mới sinh.
Dần dần, hai tay hai chân của đứa trẻ mở rộng, dường như đã tràn ngập lực lượng, đồng thời trong sát na khi Tử Cực Thiên Vi Trận sắp đạt đến đỉnh phong, mi mắt của đứa trẻ cũng giật giật, có dấu hiệu sắp mở ra.
Ngay khi nó mở mắt, đôi con ngươi trong mắt đột nhiên bắn ra một đạo tử quang, đâm xuyên qua viên cầu đang bao bọc quanh nó, tiếp tục xuyên qua đỉnh của đại điện, hội tụ cùng một chỗ với thiên quang ở ngoại giới.
Vân Thiên Hà đột nhiên cảm giác cả người run lên một trận, giống như có thứ gì đó ngay khi con của hắn mở mắt đã bị hút đi. Hắn tỉ mỉ cảm nhận một phen, nhận ra đó chính là mệnh tức đẫ từng ở trên người hắn hấp thu khí tức tạo hóa.
Thế nhưng sau khi thứ đó bị hút đi, một loại cảm giác thân thiết huyết mạch tương thong theo đó mà đến, khiến trong lòng Vân Thiên Hà tràn ngập sung sướng.
Ầm!
Đúng lúc này, một trận rung động ầm ầm qua đi, Tử Cực Thiên Vi Trận đạt tới cực hạn, những Bàn Long Ấn Chương dùng để bày trận sau khi phát ra luồng quang mang tận cùng, đột ngột ào ào vỡ vụn.
Vân Thiên Hà chăm chú nhìn đứa trẻ được bao bọc trong vầng ánh sáng thần bí, cũng không tiếp tục duy trì trận thức nữa, chỉ chốc lát sau, trận thức liền tự động giải trừ.
Oa oa oa!
Trong nháy mắt khi trận thức giải trừ, một tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ mới sinh cất lên, nhất thời âm thanh trong trẻo thanh thúy vang vọng khắp cả Tàng Long đại điện.
Cơ Hi Nhân lau đi mồ hôi trên trán, sau khi nghe thấy tiếng khóc này, trên mặt hắn xuất hiện dáng vẻ tươi cười ôn hòa và hài lòng.
Bạch Nương Tử lúc này cũng mới thở ra một hơi dài, chắp tay nói với Vân Thiên Hà:
– Chúc mừng!
Vân Thiên Hà sau khi thu công, nghe thấy tiếng khóc của hài tử, liền lập tức ôm nó vào lòng.
Đứa trẻ nhỏ sau khi nằm trong ngực Vân Thiên Hà liền không khóc nữa, cánh tay bé nhỏ vỗ vỗ lên ngực hắn, phát ra một trận cười khanh khách, vô cùng khả ái.
– Thiên Hà, để ta nhìn tôn nhi nào…
Đúng lúc này, đám người bên ngoài cũng chạy vào, Vân Nương dẫn đầu đi tới, thấy Vân Thiên Hà ôm đứa trẻ, lúc này giống như là đoạt lấy báu vật, đưa tay ôm lấy đứa trẻ vào lòng, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nó, không ngừng nói:
– Tôn nhi ngoan của ta, tôn nhi ngoan của ta…
Vân Thiên Hà thấy xung quanh Vân Nương có rất nhiều người không ngừng nhìn hài tử, vẻ mặt tươi cười, nhịn không được trêu đùa tiểu bảo bảo, hắn cũng cảm thấy phi thường thoải mái.
Hắn đi tới bên giường, thấy hô hấp của Túc Dao bình ổn, sau khi hỏi Bạch Nương Tử mới biết tính mệnh của Túc Dao đã không còn đáng lo nữa, chỉ là rất suy yếu, cẩn thận điều dưỡng một thời gian sẽ khỏi, trong lòng hắn mới thấy yên tâm.
Đúng lúc này, lại có thêm mấy người tiến vào phòng, theo đó là một âm thanh lo lắng truyền đến:
– Chắt trai của ta đâu rồi, mau để lão thân nhìn một cái nào…
Mọi người quay sang, chỉ thấy Ngư Thị dẫn một vị mỹ phụ ôm hài tử, chính là mẫu tử Quách Dự Tước.
Cùng vào với các nàng còn có mấy người Đồ gia, bất quá nữ nhân và hài tử chiếm đa số, đều là thê tử con cái của đệ tử Đồ thị đồng bối với Vân Thiên Hà, do lão thái thái dẫn theo tới Tàng Long đại điện, hiển nhiên là bên ngoài đã hỗn loạn tới tận cùng, đám phụ nữ hài tử này ở trong Tàng Long đại điện sẽ an toàn hơn.
Vân Nương nghe thấy thanh âm này, thập phần kinh hỉ, từ trong đám người bước ra, vội vàng đi tới trước mặt Ngư Thị, vui vẻ nói:
– Bà bà, người cũng tới sao?
– Rồi rồi rồi, mau để lão thân nhìn chắt trai của ta xem nào…
Ngư Thị vẻ mặt tươi cười gật đầu, liền vội vàng từ trong tay Vân Nương đón lấy hài tử, dịu dàng vuốt ve. Hài tử cũng không khóc, chỉ tò mò nhìn nàng, khiến cho trên khuôn mặt ôn hòa hiền lành của nàng thủy chung lộ ra vẻ tươi cười hài lòng.
Sau khi nhìn qua hài tử, Ngư Thị lại đem hài tử trả lại cho Vân Nương, lúc này mới dẫn dám nữ tử và trẻ nhỏ phía sau tới giới thiệu cho Vân Nương cùng Vân Thiên Hà.
Vân Thiên Hà sau khi ra mắt mọi người, lúc này bên ngoài lại có người lục tục tiến vào.
Chẳng qua khiến hắn có phần bất ngờ chính là, người bước vào lần này lại là thầy trò hai người Lộng Nguyệt cùng Miên Nguyệt, hai nàng như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ, phiêu diêu đi tới.
Khi Vân Thiên Hà đang muốn tiến lên chào hỏi cùng Miên Nguyệt, một thân ảnh đột nhiên xông tới, lập tức ôm lấy cánh tay Vân Thiên Hà, vui mừng reo lên:
– Biểu ca, rốt cuộc cũng thấy huynh rồi, Tư Vân nhớ biểu ca quá, sao huynh không tới gặp người ta?
Thấy Tư Vân cong cái miệng nhỏ nhắn, người cũng đã lớn thêm vài tuổi, đến thời kỳ trổ mã xinh xắn, có thêm một loại khí chất linh hoạt mờ ảo, Vân Thiên Hà mỉm cười, nhịn không được đưa tay lên véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Kết quả tiểu nha đầu nhanh nhẹn né tránh, sau đó chạy tới bên người Vân Nương, kêu lên:
– Cô cô, để ta ôm hài tử một cái…
Vân Nương tựa hồ đã sớm gặp qua Tư Vân, liền mỉm cười cẩn thận đem hài tử giao cho Tư Vân, sau đó cùng lão thái thái nói chuyện.
Vân Thiên Hà đi tới bên người Miên Nguyệt, nhẹ giọng nói:
– Sư tỷ, tỷ cũng tới!
Miên Nguyệt gật đầu, trên khuôn mặt mang theo nét tươi cười thanh nhã, nói:
– Thực không nghĩ tới vẻn vẹn chỉ không gặp một thời gian, thành tựu của đệ lại vượt quá dự liệu của ta, lúc trước đệ bế quan, chúng ta cũng đã tới đây, lần này đệ thành công xuất quan, có một người đệ nhất định phải gặp một lần!
Trong khi Miên Nguyệt đang nói chuyện, có thêm một người tiến vào.
Ánh mắt Vân Thiên Hà chợt rơi lên người trung niên nam nhân mới bước vào phòng.
Người này một thân trang phục thanh nhã mộc mạc, góc cạnh của khuôn mặt cứng cỏi như đao khắc, mày kiếm mắt sao, khi hắn lẳng lặng đi tới, tựa như cao sơn lưu thủy, như một vị vương giả oai hùng kiên cường, khí độ phi phàm. Trên người mang theo một loại ý vị đặc thù khiến người ta không thể nói rõ, khiến người ta vừa thấy liền như được tắm rửa trong gió xuân, bất chi bất giác nảy sinh một loại kính ý cao thượng đối với hắn.
Người này, chính là người mà hắn khổ tâm tìm kiếm bấy lâu – Vân Sách.