Tĩnh Vương phi lúc này cũng hiểu ra, Túc Tĩnh Vương đem nữ nhi bán đứng để đổi lấy sự thống trị, nếu như vậy, nàng rằng không giữ nữ nhi bên người, để nữ nhi đi càng xa càng tốt.
– Còn muốn chạy sao, chậm rồi!
Túc Tĩnh Vương âm trầm rống lên một tiếng, nhìn bên ngoài nói:
– Hai vị trưởng lão, nữ nhân này giao cho các người, về phần nữ nhi của bản vương, thì bản vương sẽ tự dạy dỗ, sẽ không làm phiền hai vị nữa!
Dứt lời Túc Tĩnh Vương đột nhiên bước dài một bước, đến bên cạnh Đường Linh Toa.
Tầm Nguyệt thấy thế, lúc này ý cảnh của Võ Tôn phóng ra, nhất thời quanh thân có một cỗ lực lượng cực mạnh bắt đầu khởi động, hai lão giả bên ngoài không khỏi biến sắc:
– Thiếu nữ này cũng là một vị Võ Tôn, Chúc lão, ta với ngươi liên thủ đối phó!
Dứt lời, hai lão giả tung người một cái, cả người phóng xuất lực lượng khí thế, cùng khí thế của Tầm Nguyệt va chạm, chu vi xung quanh liền có một cỗ sóng khí bốc lên, phát ra tiếng nổ ầm ầm, đem cánh cửa đánh nát bấy.
Tầm Nguyệt muốn ngăn cản Túc Tĩnh Vương bắt Đường Linh Toa, nhưng hai lão giả này tuy chỉ là Địa Cảnh nhị giai, so với nàng còn kém một cảnh giới, nhưng thực lực hai người liên thủ cũng không thể khinh thường.
Trong lúc cấp bách, Tầm Nguyệt chỉ tạm thời ngăn cản hành động của Túc Tĩnh Vương, lúc này hai lão giả lao tới, hạn chế hành động của nàng, Tầm Nguyệt lấy một địch hai, tuy rằng không rơi vào hạ phong, nhưng cũng không cách nào thoát khỏi bị bọn họ cầm chân.
Giờ khắc này, trong lòng Đường Linh Toa đã trở nên băng lãnh, đối mặt với phụ thân tuyệt tình như vậy, nàng đã không còn ôm ấp bất cứ ảo tưởng gì nữa.
Tại lúc Túc Tĩnh Vương muốn bắt lấy nàng, thân thể nàng cũng bay nhanh một vòng, không gây thêm phiền toái cho Tầm Nguyệt, bộ pháp nhẹ nhàng, khi Túc Tĩnh Vương chộp tới, bèn lắc mình trốn phía sau một cây cột.
Thấy Đường Linh Toa muốn chạy, lúc này Túc Tĩnh Vương nổi giận, chưởng thế đánh lên cây cột làm nó nát bấy, lúc này các phi tần trong sảnh đều sợ hãi bỏ chạy về phía hậu viện.
Đường Linh Toa muốn chạy, Túc Tĩnh Vương lại không cho nàng cơ hội, lúc này đám người bịt mặt đã vây quanh, Đương Linh Toa nhẹ nhàng nhảy về phía một cửa sổ gần đó, bỗng nhiên một đôi đại chưởng đánh về phía cửa sổ.
Đường Linh Toa không còn cách nào khác là tránh tiếp, một chưởng kia đánh hụt khiến cửa sổ bị nát bấy.
Thân ảnh của Túc Tĩnh Vương lao tới như điện, lấy tu vi Võ Thánh của hắn hiện tại, nếu chặn đánh Đường Linh Toa là chuyện hoàn toàn dễ dàng. Thế nhưng hắn muốn bắt sống nàng, dùng một thân công lực nhu hòa của nàng để bổ khuyết cho những thiếu sót của Phách Hoàng Thiên Kinh, đây chính là cực phẩm đại bổ còn khó tìm hơn so với bất kỳ linh đan diệu dược nào, lấy tâm tính tà ác của hắn sao có thể buông tha được.
Lúc này hắn không còn coi đây là nữ nhi do chính mình sinh ra nữa, sau khi lao tới, một chưởng bá đạo tung ra, đánh bay Đường Linh Toa cùng chiếc bàn nàng núp sau đó ra xa hai trượng.
Đường Linh Toa té ngã xuống đất, thổ huyết, muốn đứng dậy tiếp tục chạy. nhưng lúc này Túc Tĩnh vương đã tung song chưởng cự đại tiến đến.
– Linh Toa!
Tầm Nguyệt bị hai lão giả dây dưa, mắt thấy Linh Toa sắp bị bắt, trong lòng khẩn trương, quát lên một tiếng, một cỗ lực lượng cực kỳ cường đại từ lòng bàn tay nàng phun ra, trực tiếp tung một kích cực mạnh về phía hai lão giả.
Ầm!
Dưới một chưởng mang theo lực lượng cường đại này, trong nháy mắt hóa thành một cự long mờ ảo, rít gào nhằm về phía hai vị lão giả, khiến cả gian nhà ầm ầm rung chuyển, âm thanh nứt gãy răng rắc vang lên..
Hai lão giả thấy thực lực đối phương cường hãn như vậy, nhưng hai người liên thủ cũng không kém, khi một kích này đánh tới liền lắc mình tránh đi, khiến hai tên bịt mặt bên ngoài hứng chịu thay, trong nháy mắt bị oanh sát, tuôn ra một đoàn huyết vụ.
Tầm Nguyệt mượn cơ hội này, thuận thế tung chưởng đánh một cây trụ lớn văng về phía Túc Tĩnh vương. Túc tĩnh Vương thấy thế, không thể làm gì đành buông tha Đường Linh Toa, thân thể xoay chuyển, tránh khỏi cây đại trụ kia.
Ầm một tiếng, cây đại trụ phá thủng một góc lớn của gian nhà bay ra ngoài.
Llúc này hai lão giả lại tiến đến, song chưởng của hai người cùng tung ra, mỗi lần tiến công đều vô cùng độc ác, khiến Tầm Nguyệt lần thứ hai phải cẩn thận đối phó với họ. Đường Linh Toa thừ dịp kéo mẫu thân chạy khỏi viện, nhưng bên ngoài có rất nhiều kẻ bịt mặt vây quanh, lúc này hai kẻ bịt mặt vọt ra, thực lực bọn họ cũng là Tông Sư, Đường Linh Toa tức giận quát một tiếng, thân thể giống như nhảy múa, đánh ra một chưởng đẩy tới hai kẻ bịt mặt kia.
Oanh!
Hai kẻ bịt mặt này thấy một đóa liên hoa huyễn hóa tấn công đến, đang muốn né tránh, nhưng bọn chúng không ngờ, chỉ mới nghiêng người được một chút, đóa liên hoa đột nhiên bung ra, lập tức một cỗ lực lượng cuồng bạo xông tới, đánh bay hai tên này ra thật xa.
Hai tên này sau khi bị đánh bay đi, miệng phun tiên huyết, bản thân bị trọng thương, vô lực đứng dậy.
Túc Tĩnh vương thấy Đường Linh Toa vừa ra ngoài liền đánh bay hai tên bịt mặt, mà lực lượng đóa liên hoa khi bạo phát mang theo mê hoặc cường liệt, khiến sự tham lam trong lòng hắn càng thiêu đốt hừng hực, để có thể trở nên cường đại hắn sẵn sàng liều lĩnh.
Lúc này hắn giống như một con hổ đói, hắn muốn có được cỗ lực lượng kia có thể bù đắp cho mình giúp đề thăng tu vi.
Vốn hắn tưởng rằng lấy thực lực của hắn có thể dễ dàng leo lên đế vị, thế nhưng Thiên Môn che chở cho hắn bị diệt, khiến hắn gặp phải nhiều cường giả lánh đời, hơn nữa hai năm qua hắn gặp được rất nhiều võ giả cường đại xuất hiên, những người này đều mạnh hơn hắn, khiến ý chí tranh cường của hắn càng thêm mãnh liệt chưa từng có.
Dựa vào cái gì những người này có thể cưỡi trên đầu hắn, Thiên Môn bị diệt, trong tay hắn không còn vốn liếng để đối địch với các thế lực khác, hắn cần phải có lực lượng mạnh mẽ hơn giúp hắn đoạt lấy đế vị, vì vậy Thiên tháp tìm tới hắn, Thiên U Ám điện cũng tìm tới hắn.
Thế nhưng khi biết được rõ ràng thực lực phía sau của hai thế lực cường đại này, đủ để diệt vong mưu đồ của hắn với đế quốc. Lúc này dã tâm của hắn càng thêm hừng hực, hắn muốn có thật nhiều cường giả hiệu lực cho hắn, chứ không phải những kẻ yếu ớt như bây giờ.
Hắn không thể dễ dàng tha thứ cho những kẻ dùng loại ánh mắt coi rẻ nhìn hắn, đối đãi hắn như quân cờ, như con kiến hôi. Cho nên nếu muốn chinh phục những thế lực này, chính hắn phải trở nên cường đại hơn, đây là thế giới dĩ võ vi tôn, tuần hoàn theo quy luật nhược nhục cường thực.
Giờ này tâm ma đã tràn ngập trong lòng Túc Tĩnh Vương, hắn căn bản không quan tâm đây có phải là nữ nhi của mình hay không. Bởi vì sự tham lam, dục vọng khát khao trở nên cường đại đã khiến hắn mất đi lý trí.