Song…
Chứng kiến thời điểm Vân Thiên Hà đem thanh thiết thai cung kéo căng, Đồ Chính Minh không nhịn được mà ngoác cái miệng của mình ra, thần sắc tràn ngập khiếp sợ, phải biết rằng thanh thiết thai cung đó có một trăm năm mươi cân cung lực
Lúc này, Vân Thiên Hà đã tiêu hao hết lực lượng của mình để kéo thanh thiết thai cung, Đồ Chính Minh nhận ra điểm này cũng không khỏi thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong lòng hưng phấn vạn phần, thiên tài, đây tuyệt đối là thiên tài.
Nhưng khi sự hưng phấn của hắn một lần nữa lai bỉ bẻ gẫy, chỉ thấy Vân Thiên Hà làm ra động tác kỳ quái, một lần nữa giương thiêt thai cung lên, rồi lại kéo căng.
Điều này, khiến cho mọi người ở đây đầu óc có chút ong ong…
“Tốt..”
Ngay vào lúc này Hắc bá đã kịp lấy lại tinh thần, hằn hưng phấn rống lớn một tiếng, khiến cho lỗ tai mọi ngươi cũng phải ong ong rung động, hắn không thể nào diễn tả sự kích động của mình bằng lời nói, nên chỉ đánh rống lên một chữ.
Bị một tiếng rống này làm kinh động, khiến cho tất cả mọi người dần dần lây lại tinh thần.
Đồ Chính Minh hưng phấn quá mực, hành động có chút thất thố, bổ nhào tới ôm Vân Thiên Hà vào trong lòng, thanh âm run rẩy nói:
-“Thiên tài, trời đất phù hộ Đồ gia ta, kỳ tài, tuyệt đối là kỳ tài trăm năm khó gặp.”
Vân Thiên Hà bị Đồ Chính Minh ôm chăt, cảm giác có chút không thở nổi, nhưng lại nghe Đồi Chính Minh rống lớn lên:
-“Đồ Chính Lâm, ngươi là tên khốn kiếp, vi ngươi mà một vị đại thiên tài, một viên minh châu trong võ học phải long đong suốt tám năm, ta hận chết ngươi tên vương bát đản này, nếu như năm đó… Ài, hối hận a… chuyện này cũng có một phần sơ suất của ta a..”
Mà lúc này đám thiếu niên nam nữ kia cùng ba vị thanh niên kia vừa mới từ trong mê muội tỉnh lại, nhìn thấy Đồ Chính Minh đang ôm chặt một thiếu niên mà bọn họ chưa từng thấy qua, khiến bọn họ lại rơi vào một trận mê muội khác.
Vân Thiên Hà nghe nói thiết thai cung kia có một trăm năm mươi cân cung lực, trong lòng cũng thầm giật mình, ở kiếp trước kỉ lục của hắn cũng chỉ kéo được một trăm chín mươi cân cung lực, không nghĩ tới đi tới thế giới này tu luyện một thời gian ngắn ngủi đã kéo được một trăm năm mươi cân cung lực.
Không tự chủ được hắn bỗng nhiên nghĩ đến “Vô lương tinh kinh ” công pháp “Tinh thần quyết “giúp hắn một lần đả thông được chín huyệt đạo cùng kinh mạch nối liền, đốt cháy lên cửu khỏa “vị tinh” ,đã phụ trợ tạo ra được kình lực lớn như vậy.
Nếu như đả thông toàn bộ huyệt đạo trong thân thể, thắp sáng toàn bộ tinh vị đồ, sẽ đạt tới cảnh giới gì ?
Vân Thiên Hà không dám nghĩ thêm.
Đồ Chính Minh lúc này đã ý thức được hành động thất thố của mình, rốt cục đã hồi phục tinh thần. thả Vân Thiên Hà ra, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào hắn hỏi:
-“Thiên Hà, ngươi thành thật nói cho ta biết, trước kia ngươi có tu luyện qua “Đồ thị tinh ý quyền “không ?”
-“Trước kia thông qua khe cửa lén nhìn thiếu gia, nên có học qua vài điểm !”
Vân Thiên Hà trả lời một cách hàm hồ, dù sao mọi người đều biết trước kia hắn từng học lén võ công, nên hắn mượn cái cớ này.
Đồ Chính Minh miệng hút một hơi dài, quả nhiên không quá tin tưởng hỏi lại:
-“Vậy quá trình tu luyện của ngươi như thế nào, tại sao lại có được kình lực lớn như vậy, còn nữa ta quan sát qua thân thể cơ trạng của ngươi, hiển nhiên là phải không ngừng tu luyện một hệ thống phương pháp trong bí tịch mới đạt hiệu quả như thế, không thể nào chỉ tu luyện trong một thời gian ngắn.”
-“Thời điểm ta bị giam cầm chính là mùa đông, để chống cự lại cái lạnh giá của mùa đông, ta cũng chỉ dựa vào nhưng gì đã học được không ngưng tập luyện ở trong phòng, tự đánh ra một bộ quyền pháp đoán mò đẻ giữ ấm, kiên trì nửa năm tự nhiên có hiệu quả như vậy, nêu không ta đã sớm bị chêt rét rồi.”
Nghe đến những lời này, Đồ Chính Minh ngẩn ra, nhớ tới mùa đông, trời rét căm căm, có một thiếu niên phải chịu đựng cái rét cắt da thịt trong phòng giam, nghĩ đến đây trong lòng hắn có chút áy náy, đúng là như vậy nếu như thiếu niên kia không làm như vậy quả thật đã sớm chết rét rồi.
Nhưng nghĩ tới tổn thật mà Đồ gia đã thiếu chút nữa phế đi một kì tài võ học, bĩ chậm trễ mất tám năm, mất đi thời gian tốt nhất để luyện võ, Đồ Chính Minh trong lòng nổi lên một cỗ lửa giận vô danh thiêu đốt ,giơ đây hắn rất oán hận Đồ Chính Lâm, nêu không phải là thân đệ đệ, hăn thật muốn bóp chết luôn tên Đồ Chính Lâm này.
Nhưng ngay sau đó hắn nghĩ tới một điều, thiếu niên trước mặt này mẫu tử hai người bọn họ đã phải nếm trải quá nhiều tủi cực bởi vì Đồ gia, nếu sau này sinh lòng oán hận đối với Đồ gia, thi đây là một tổn thật không thể nào tính được, bởi vậy thần sắc hắn trở nên nhu hòa nhìn Vân Thiên Hà nói:
-“Mọi chuyện trước kia bởi vì giữa chúng ta có một số hiểu lầm, cung sai lầm, khiến mẹ con các người phải chịu khổ cực nhiều năm như vậy, ta thay mặt Đồ gia thế hệ thứ hai hướng các ngươi nói lời xin lỗi, hy vọng cac ngươi không nên để điều này trong lòng, sau này chúng ta sẽ cố gắng bù đắp cho những gì mà mẹ con các ngươi đã phải chịu đựng.”
Đồ Chính Minh thần sắc hết sức thành khẩn, trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, hướng về Vân Thiên Hà khom lưng bái một cái thật sau.
Vân Thiên Hà thản nhiên chấp nhận lời xin lỗi của Đồ Chính Minh.
Mặc dù trong lòng cũng không quá thoải mái, nhưng đối với nam nhân tính cách thẳng thắn thế này rất hợp khẩu vị của hắn, hắn biêt tên đầu sỏ chính là Đồ Chính Lâm và Lưu Dao Cầm một đổi cẩu nam nữ, nhưng rất nhiều người không biết chuyện nên cũng có thể thông cảm.
Thực ra thiếu niên Đồ Thiên Hà đã chết kia, cũng chỉ có chút oán khí đối với Đồ gia khi bắt giam hắn thôi, cũng không thể coi là căm hận, mà Vân Thiên Hà lại là người thừa hưởng chút oán khí đó, nên hắn cũng không quá coi trọng, dù sao thì trong người hắn vẫn chảy dòng máu của Đồ gia.
Trong khi Vân Thiên Hà cùng Đồ Chính Minh nói chuyện, mọi người còn lại cũng đã hồi phục tinh thần.
Hắc bá nét mặt vui vẻ, nở nụ cười tiến tới vỗ vỗ vai Vân Thiên Hà nói:
-“Hảo tiểu tử, một thân kình lực này nếu không phải trải qua một quá trình dài khăc khổ mà sinh ra, chỉ sợ ngươi chính là tiên thiên tự sinh kình lực rồi, mới chỉ tu luyện trụ cột mà có đươc hiệu quả như vậy thật đúng là làm cho người ta kinh hãi a, ngươi chính là một đại kì tài a…”
Nói chuyện đến đây, Đồ Chính Minh cũng vui vẻ tươi cười nói:
-“Thiên Hà, khảo nghiệm của Đồ gia chúng ta tiến hành, nếu có thẻ kéo được một trăm năm mươi cân cung lực thì chính thức đạt tới chuẩn “võ sĩ ” cấp sáu, nhưng trong “Đồ thị tinh ý quyền ” có “Tinh quyền thập tam thức” ngươi nên tập luyện, bơi nó rât có lợi trong việc đôi chiến, chỉ có như vậy mới thể biểu hiện ra giá trị của võ sĩ !”
Nghe những lời này, Vân Thiên Hà trong lòng thầm nghĩ, thì ra thiếu niên trước kia vẻn vẹn chỉ có học trộm mà đát tới “võ sĩ” cấp ba, mày khi hắn xuyên đến thế giới này không quá nửa năm, nội ngoại kiêm tu, nhảy vọt lên ba cấp, trở thành “võ sĩ” cấp sáu, quả nhiên ta là kì tài a !