Tần Uyển Uyển liếc nhìn Thượng Tuế theo bản năng, Thượng Tuế lạnh mắt nhìn lại: “Con muốn y tới?”
“Không muốn, không muốn.”
Tần Uyển Uyển vội vã lắc đầu. Thái Hằng phê văn thư, như cười như không nói: “Sớm muộn gì y cũng đến, không phải sao?”
Thái Hằng nói Giản Hành Chi sắp đến, quả nhiên ngày hôm sau, Giản Hành Chi đã đến.
Y đến cực kỳ khí thế, gọi các nhân vật có máu mặt trên Tiên giới, mang theo bản danh sách tất cả tài sản của mình, ăn mặc chỉnh tề đi tới Tịch Sơn.
Tần Uyển Uyển vốn đang vẽ pháp trận trong sân, nghe thấy người hầu chạy vào sân viện thông báo: “Sơn chủ, Thượng quân, Giản Hành Chi dẫn theo nhóm người Ti mệnh thượng thần đến dưới chân núi rồi.”
“Ti mệnh…”
Thái Hằng hơi do dự, mỉm cười nhìn sang Thượng Tuế: “E là rất nhiều thượng thần tới, chúng ta vẫn nên ra đón.”
Thượng Tuế đáp một tiếng, đứng dậy dẫn Thái Hằng ra ngoài. Tần Uyển Uyển ngồi yên tại chỗ, không biết mình có thể đi hay không. Thượng Tuế bước tới cửa, thấy Tần Uyển Uyển ngồi im, quay đầu lạnh mắt nhìn nàng: “Muốn gặp người ta sao không đi theo?”
Nghe vậy, Tần Uyển Uyển vui như nở hoa, nhưng ngoài mặt chỉ đứng dậy làm bộ làm tịch hành lễ: “Mọi chuyện nghe theo mẫu thân.”
Cả nhà ba người đi đến trước cửa đại điện, còn chưa mở cửa đã nghe thấy giọng nói càn quấy quen thuộc của Giản Hành Chi vang lên bên ngoài: “Bởi vì Giản Hành Chi ta sau này sẽ là con rể của Tịch Sơn, đạo lữ tương lai của Tần Uyển Uyển, hiểu chưa?!”
Thôi xong!
Tần Uyển Uyển kêu to không ổn. Đúng như dự đoán, Thượng Tuế đá văng cửa lớn, lạnh mặt đứng trước lối vào: “Giản Hành Chi!”
Giản Hành Chi không ngờ bị bắt tại trận, thế nhưng y phản ứng rất nhanh, đi như chạy lên núi, kính cẩn đứng trước mặt Thượng Tuế, cúi đầu hành lễ: “Sơn chủ Thượng Tuế.”
Có mở đầu không mấy vui vẻ, đợi lúc Giản Hành Chi uyển chuyển nói lời ám thị đề thân “Ta muốn đến Tịch Sơn đổi đời”, Thái Hằng chịu hết nổi, dứt khoát đá Giản Hành Chi lăn xuống cửa núi. Đây cũng liền trở thành chuyện hết sức bình thường.
Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi bị đá lăn long lóc, lòng giật thót.
Thượng Tuế lạnh nhạt nhìn nàng, chẳng nói chẳng rằng, xoay người bỏ đi.
Tần Uyển Uyển bịn rịn bước vào cửa. Một lát sau, nàng không nhịn được nhảy lên núi giả bên cạnh, vẫy tay với Giản Hành Chi trên bờ tường.
Giản Hành Chi quay đầu cười với nàng, nháy mắt một cái, ra hiệu mình sẽ còn trở lại.
Đợi Giản Hành Chi đi xa, Tần Uyển Uyển vẫn lưu luyến ngồi trên núi giả. Nàng quay đầu nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng đứng đằng sau, Tần Uyển Uyển giả vờ bình thản, vén tóc: “Ái chà, thời tiết đẹp quá ta?”
***
Lần đầu tiên Giản Hành Chi đề thân thất bại, mất mặt trước công chúng, nhưng y không quan tâm. Bắt đầu từ hôm đó, mỗi ngày y đều tới Tịch Sơn một lần.
Buổi sáng đến, cửa núi Tịch Sơn không mở, y đứng ở cửa tới tối thì trở về.
Đạo trường của y cách Tịch Sơn quá xa, đi lại như thế mấy ngày, y quyết định mua đạo trường Thanh Hà Long vương sát vách Tịch Sơn, làm hàng xóm với Tịch Sơn.
Thanh Hà Long vương ở cạnh Tịch Sơn đã mấy vạn năm đột nhiên tháo dỡ, ôm phí di dời hậu hĩ, lắc mình trở thành đại hộ chuyển nhà. Chiều hôm đó, ông ta vui mừng hớn hở bơi ra khỏi địa giới Thanh Hà, đi tìm đạo cung khác.
Mà lúc này, Thái Hằng đá Giản Hành Chi một cước, lời đồn về Tịch Sơn chưa đánh đã tan, nhưng một lời đồn khác bắt đầu nổi lên.
Có người nói Tuế Hành đạo quân yêu Tịch Sơn nữ quân ngay từ cái nhìn đầu tiên, lập chí muốn trở thành con rể Tịch Sơn.
Lời đồn này khiến rất nhiều người không thể chấp nhận, mặc dù nhân phẩm Tuế Hành đạo quân chẳng ra sao nhưng số lượng người hâm mộ không ít. Bọn họ nhất trí cho rằng Tần Uyển Uyển đã bỏ tà thuật với Giản Hành Chi, mỗi ngày vây quanh Tịch Sơn muốn đòi lại công đạo cho Giản Hành Chi.
Cộng thêm những người tới xem Tần Uyển Uyển đẹp cỡ nào, nhân số đúng thật không ít.
Điều này tăng thêm độ khó cho Giản Hành Chi mỗi lần lên núi, hằng ngày y đều phải chém một nhát dẹp đường, buổi tối thì tiện thể lát lại gạch hỏng, lưu lại ấn tượng tốt cho Thượng Tuế.
Lâu dần, kỹ thuật lát gạch của Giản Hành Chi tăng lên, cộng thêm một kỹ năng sau kỹ năng đào hầm, có thể gọi là thợ lát gạch đệ nhất Tiên giới.
Cứ thế xuân qua thu đến, một năm trôi qua, Thượng Tuế chịu hết nổi, rốt cuộc đồng ý gặp Giản Hành Chi.
Hôm đó, Giản Hành Chi cầm theo lễ vật, ôm Nam Phong đã cải tạo xong, lên núi theo thường lệ.
Y thành thạo giơ tay chém một nhát, đám người cũng phối hợp thành thạo nhảy sang một bên. Giản Hành Chi đi xuyên qua đám đông, đạp bậc thềm gạch đá xanh vỡ nát lên núi.
Đến cửa vào, Giản Hành Chi kính cẩn hành lễ: “Tiểu tế Giản Hành Chi đến xin bái kiến hai vị đại nhân Thái Sơn.”
Lối vào vang lên giọng nói lạnh băng của Thượng Tuế: “Nói tiếng người.”
Đây là lần đầu tiên Thượng Tuế chủ động nói chuyện với y, Giản Hành Chi vô cùng xúc động, vội vàng sửa miệng: “Vãn bối Giản Hành Chi đến xin bái kiến hai vị Tiên quân.”
Nghe vậy, đại môn ầm ầm mở ra. Thượng Tuế đau đầu nói: “Lăn vào đây.”
Giản Hành Chi ngây người, y không ngờ hôm nay thuận lợi như vậy. Một tay y cầm lễ vật, một tay kéo Nam Phong vừa mới cải tạo xong, khấp khởi đi vào.
Vừa đi vừa không quên dặn dò Nam Phong: “Nam Phong, ngươi phải nhớ ai tìm kiếm thiên thạch linh thảo khắp nơi, ngày đêm không nghỉ, tạo ra một cơ thể kim cương bất hoại cho ngươi. Đợi lát nữa gặp nhạc phụ, nhạc mẫu(*), ngươi nhất định phải nói tốt cho ta!”
(*) Cha vợ, mẹ vợ
“Vâng!”
Nam Phong nghe lời, ngoe nguẩy bộ dao thép huyền thiết trên cặp râu, vỗ ngực: “Ngài yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức, bảo đảm ngài cưới được chủ nhân!”
Một người một kiến bước vào nhà, nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng ngồi trên cao, Tần Uyển Uyển dè dặt ngồi bên cạnh. Thượng Tuế đỡ trán, nhìn Giản Hành Chi kính cẩn hành lễ: “Vãn bối bái kiến hai vị thượng tiên.”
Nam Phong không dám biến hình dưới sức mạnh uy áp, run run bò dưới đất, lắp bắp mở miệng: “Nam Phong… Nam Phong bái kiến hai vị thượng tiên.”
“Nam Phong? Linh thú của Uyển Uyển?”
Thượng Tuế nhìn sang, Nam Phong lắp bắp: “Vâng…”
Thượng Tuế quan sát nó từ trên xuống dưới, gật đầu: “Cũng được.”
Nghe thấy Thượng Tuế cho phép, Nam Phong thở phào, đột nhiên cảm thấy thương hại Giản Hành Chi. Nó còn được cho phép, Giản Hành Chi lại không được.
“Linh thú của con tới rồi, dẫn nó ra ngoài đi dạo đi.”
Thượng Tuế quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển, rồi nhìn sang Thái Hằng: “Chàng dẫn bọn nó ra ngoài luôn đi.”
Thái Hằng biết Thượng Tuế có chuyện muốn nói, đứng dậy ôm Nam Phong, dẫn Tần Uyển Uyển ra ngoài.
Đợi Tần Uyển Uyển ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Thượng Tuế và Giản Hành Chi. Giản Hành Chi hơi hồi hộp, không dám lên tiếng. Thượng Tuế nhìn chằm chằm y rất lâu, chỉ hỏi: “Cậu biết vì sao ta không đồng ý cậu và Uyển Uyển không?”
“Bởi vì ta…” Giản Hành Chi lắp bắp: “Ta từng đánh Uyển Uyển.”
“Còn gì nữa?”
“Uyển Uyển… Uyển Uyển vì ta cãi nhau với hai người, bà tức giận.”
Thượng Tuế: “…”
Bà chưa từng gặp “kẻ thật thà” nào nói thẳng tuột như vậy.
Bà hít sâu một hơi: “Còn gì nữa?”
“Ta… ta không đủ tốt?” Giản Hành Chi do dự, bắt đầu suy nghĩ tất cả những điểm không xứng với Tần Uyển Uyển: “Ta… Căn cơ của ta ở Tiên giới không sâu, ta cũng không biết nói chuyện, không biết đối nhân xử thế, thường chọc Uyển Uyển giận…”
Thượng Tuế nghe y kể khuyết điểm của mình, trầm mặc một lát, rốt cuộc nói: “Đã thế, ai cho cậu can đảm tới cầu thân?”
“Nhưng…” Giản Hành Chi đáp nghiêm túc: “Ta có thể thay đổi. Nếu người cảm thấy căn cơ của ta ở Tiên giới không sâu, ta có thể cố gắng vì Uyển Uyển. Ta không biết nói chuyện, không biết đối nhân xử thế, nhưng ta có thể học. Người không thích ta từng đánh Uyển Uyển, ta để người đánh lại. Ta ngộ thương sư phụ, ta cũng trả lại luôn.”
Thượng Tuế không lên tiếng, bà nhìn người thanh niên trước mặt, thật lâu sau mới chậm chạp lên tiếng: “Phu quân ta vì cậu từ bỏ tu vi vạn năm của mình.”
Giản Hành Chi ngây người, Thượng Tuế nói tiếp: “Con gái ta vì cậu cắt bỏ hai hồn ba phách, đến nay hồn phách còn chưa hoàn chỉnh.”
“Hôm nay để hồn phách Uyển Uyển hoàn chỉnh, biện pháp tốt nhất là hai đứa song tu, nhưng như thế ta không cam tâm. Ta hi vọng con gái ta lấy một người, ở cùng người đó không phải là vì nguyên nhân này, cậu hiểu chưa?”
“Ta hiểu.”
Giản Hành Chi nghe vậy, gương mặt toát lên vẻ kính cẩn chưa từng có: “Là vãn bối suy nghĩ không chu toàn, lỗ mãng rồi. Suy nghĩ của ta và thượng tiên giống nhau, trước lúc hồn phách Uyển Uyển hoàn chỉnh, ta sẽ không đề cập chuyện cầu thân nữa.”
Thượng Tuế nghe vậy, sắc mặt trở nên tốt hơn. Vẻ mặt Giản Hành Chi điềm tĩnh: “Tuổi vãn bối còn nhỏ, không có vũ lực, rất nhiều chuyện không hiểu biết rộng như tiền bối. Chẳng hay tiền bối có cách nào khác khiến hồn phách Uyển Uyển hoàn chỉnh không?”
“Bản thân nó có thể sinh ra hồn phách, chẳng qua sức mạnh không đủ, cần tăng cường tu vi.” Thượng Tuế thản nhiên đáp: “Còn làm sao tăng tu vi, hẳn cậu đã biết.”
“Vãn bối sẽ cố gắng hết sức.”
Giản Hành Chi nghiêm túc đáp.
Thượng Tuế phất tay: “Đi đi.”
Giản Hành Chi hành lễ rời đi. Ra tới trước cửa, Thượng Tuế nhắc nhở y: “Cậu đánh trượng phu ta gãy hai cây xương sườn.”
Giản Hành Chi không hề lưỡng lự, đánh gãy một hàng.
Thượng Tuế ngước mắt: “Cậu còn đánh con gái ta gãy xương toàn thân.”
Giản Hành Chi lập tức đánh mình gãy xương toàn thân, ngã gục xuống đất.
“Thượng tiên…” Giản Hành Chi gượng cười: “Có thể gọi người khiêng ta đi không?”
Thượng Tuế nhìn y, rốt cuộc cũng có chút hài lòng.
Bà gọi người hầu tới, lạnh nhạt bảo: “Khiêng ra đi.”
Giản Hành Chi vừa bị khiêng ra khỏi cửa đã thấy Tần Uyển Uyển và Nam Phong chạy tới.
“Giản Hành Chi, sao người lại thành thế này?! Người sao rồi?” Vẻ mặt Tần Uyển Uyển hoảng hốt, Giản Hành Chi lại vui vẻ cười.
“Vẫn ổn.” Giản Hành Chi gật đầu: “Mẫu thân nàng đồng ý rồi.”
“Đồng ý sao?”
Tần Uyển Uyển khó tin, mẹ nàng dễ nói chuyện thế à?
Giản Hành Chi cười nói: “Mẫu thân nàng nói chỉ cần ta giúp nàng tu luyện ra hai hồn ba phách, bà sẽ đồng ý cho chúng ta!”
“Ta không có!”
Giọng Thượng Tuế vọng từ bên trong ra.
Giản Hành Chi làm như không nghe thấy, nắm lấy tay Tần Uyển Uyển, nói một cách nghiêm túc: “Ta đi tìm pháp bảo tu luyện cho nàng. Uyển Uyển, chúng ta cùng cố gắng tu luyện!”
“Hả?”
“Ta đi đây.”
Dứt lời, Giản Hành Chi buông tay nàng ra, vẫy tay với người hầu bên cạnh: “Đưa ta xuống núi.”
Người hầu khiêng Giản Hành Chi đi nhanh, Tần Uyển Uyển ngớ người.
Y không nói với nàng thêm vài câu sao?
Từ ngày hôm đó, Giản Hành Chi bắt đầu thường xuyên xuất nhập từng tiểu thế giới, đào mộ khắp nơi.
Các loại linh đan diệu dược, pháp bảo tu luyện đều bị y đào về Tịch Sơn.
Hữu dụng vô dụng gì cũng tống hết về Tịch Sơn.
Bình thường một tháng Giản Hành Chi về một lần, lần nào cũng mang cả đống đồ, đưa thẳng đến Tịch Sơn, làm Tần Uyển Uyển cảm thấy không phải y đến tiểu thế giới mạo hiểm, mà là đi buôn đồ.
Những bảo bối này dùng để cung dưỡng Tần Uyển Uyển, nếu Tần Uyển Uyển không dùng được, Thái Hằng cũng có thể dùng một ít, cộng thêm Thượng Tuế và Thái Hằng cùng nhau dạy dỗ nàng, cả ba đồng lòng, có thể nói tu vi Tần Uyển Uyển là tăng vùn vụt như tên lửa.
Thái Hằng xưa nay là một phụ thân dịu dàng khoan dung, nhưng ấn tượng này hoàn toàn biến mất khi ông bắt đầu dạy học cho Tần Uyển Uyển.
Ông nhẹ nhàng cầm kiếm, nói với Tần Uyển Uyển: “Uyển Uyển, hẳn con đã biết Thượng Cực Tông lấy chiến luyện đạo.”
“Con biết.” Trực giác Tần Uyển Uyển cảm thấy không ổn, Thái Hằng mỉm cười gật đầu: “Vậy thì đánh thôi.”
Hôm đó, lúc Tần Uyển Uyển gãy xương toàn thân nằm dưới đất, nàng bỗng có cảm giác thân quen lâu ngày không gặp.
Dường như nàng trở về vùng sa mạc kia, gặp phải Giản Hành Chi điên cuồng ấy.
Đột nhiên nàng biết bộ phương pháp dạy học của Giản Hành Chi từ đâu mà tới, người biến thái không phải Giản Hành Chi, là Thái Hằng!
Tối hôm Tần Uyển Uyển gãy xương toàn thân, Giản Hành Chi đúng lúc vác một đống bảo vật trở về. Nghe nói Tần Uyển Uyển bị Thái Hằng đánh tới nằm trên giường nghỉ, y khéo léo đề xuất thăm hỏi, Thượng Tuế liếc xéo một cái, y lập tức tắt tiếng.
Nhưng đợi tới buổi tối, y vẫn cảm thấy không yên tâm, nửa đêm nhảy cửa sổ vào phòng Tần Uyển Uyển. Nhìn Tần Uyển Uyển bị quấn kín mít, y ngồi bên cạnh, xót xa: “Không phải có Xuân Sinh sao, sao lại đánh tới nông nỗi này?”
“Linh lực cạn rồi.” Tần Uyển Uyển nằm trên giường: “Ta đau quá, không vận hành Xuân Sinh nổi.”
“Sao sư phụ không giúp nàng?”
Giản Hành Chi cau mày: “Nàng… nàng cũng đâu phải đồ đệ ngài, ra tay tàn nhẫn thế?”
Giản Hành Chi vươn tay nắm lấy tay Tần Uyển Uyển, truyền linh lực cho nàng, giúp nàng vận hành Xuân Sinh. Ánh mắt Tần Uyển Uyển đờ đẫn nhìn rèm giường, lặp lại lời Thái Hằng mỉm cười nói ra: “Phụ thân ta nói ra tay không tàn nhẫn, cầm kiếm không vững; đau không tập quen, sau này càng đau.”
“Lời này không sai…” Giản Hành Chi vận hành một lúc, Tần Uyển Uyển cảm giác miệng vết thương đã lành, bắt đầu có sức nói chuyện. Nàng quay đầu nhìn Giản Hành Chi bên mép giường, nghe y cau mày oán trách: “Nhưng sau này ta ở bên cạnh nàng rồi, đâu cần thiết phải vậy?”
“Giản Hành Chi…” Tần Uyển Uyển nhìn vết thương trên mặt y, rầu rĩ hỏi: “Người đi đâu thế?”
“Ma vực.”
Giản Hành Chi thờ ơ đáp: “Tìm hoa hoàng tuyền cho nàng, tiện tay xử luôn ma giáo.”
“Bị thương sao?”
Tần Uyển Uyển cảm giác bản thân đỡ hơn, nàng chống người dậy. Giản Hành Chi để mặc nàng kéo, vén tay áo lên xem vết thương trên mặt.
Vết thương bốc ma khí, rõ ràng là bị pháp thuật gây thương tích, Xuân Sinh không thể trị liệu vết thương này, chỉ đành đợi nó tự lành.
Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển cau mày, kéo y phục lại: “Được rồi, nàng còn cau mày như thế, không cho nàng xem nữa.”
“Người…” Tần Uyển Uyển mím môi: “Sau này đừng đi những chỗ đó nữa, ta tự tu luyện được mà.”
“Nàng có thể…” Giản Hành Chi tin tưởng không hề nghi ngờ, bật cười: “Nhưng ta muốn tặng nàng, để nàng tu luyện nhanh hơn. Ta rất muốn kết hôn với nàng.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy hơi đỏ mặt. Giản Hành Chi không hề để ý, y sực nhớ gì đó, bắt đầu trút đồ trong túi Càn Khôn ra: “À, đây là quà tặng ta mang theo lần này. Cái này là chong chóng nhỏ, còn có bánh ngọt, trâm cài…
Đây là thói quen hiện tại của Giản Hành Chi, đi tới nơi nào cũng xem thử có thứ gì tặng được cho Tần Uyển Uyển không.
Đồ tu luyện thì đưa đến Tịch Sơn, còn mấy món lặt vặt tặng riêng cho Tần Uyển Uyển thì y sẽ đưa riêng.
Y trút hết đồ lên giường nàng, Tần Uyển Uyển cúi đầu nhìn mấy món đồ nho nhỏ, rủ mắt không nói.
Bên ngoài mưa nhỏ tí tách, Giản Hành Chi ngồi ngắm Tần Uyển Uyển một lát. Tần Uyển Uyển dọn dẹp xong, quay đầu nhìn y: “Người không ngủ sao?”
“Ta đợi nàng ngủ rồi mới về ngủ.”
“Ừm.”
Tần Uyển Uyển nghe thấy lời này, chui vào chăn.
Do dự một lát, nàng rụt rè vươn tay nắm lấy tay Giản Hành Chi.
Thật ra bọn họ đã từng song tu ở Tu chân giới, nhưng về Tiên giới lại gần như chẳng đụng chạm gì.
Nàng nắm bàn tay lạnh băng của Giản Hành Chi, Giản Hành Chi ngây người. Một lát sau, y vươn tay sờ đầu nàng, dịu giọng nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi nào.”
“Ừ.”
Tần Uyển Uyển nắm tay y nhắm mắt lại.
Giản Hành Chi đợi một lát. Sau khi Tần Uyển Uyển ngủ xay, y cúi người, nhẹ nhàng hôn lên mép môi nàng, dém chăn rồi đứng dậy rời đi, đội nón bước vào mưa đêm.
Tần Uyển Uyển dạy y che dù, y đã biết trời mưa không thể dính mưa.
Tần Uyển Uyển nghe thấy y rời đi, chậm rãi mở mắt.
Đợi hôm sau thức dậy, nàng nghe người ta nói Giản Hành Chi lại đến những thế giới khác tìm pháp bảo rồi.
Cứ thế hơn sáu mươi năm, rốt cuộc Tần Uyển Uyển bức phá, tự mình sinh ra hồn phách.
Ngày hôm đó, trời giáng lôi kiếp, Giản Hành Chi giơ tay bày trận đỡ hết đòn tấn công.
Đợi lôi kiếp xong, y cảm giác linh khí dồi dào sau lưng, quay đầu lại, nhìn thấy Tần Uyển Uyển đứng lành lặn giữa pháp trận.
Hồn phách của nàng hoàn chỉnh, sau này không còn lo lắng hồn phách không nguyên vẹn nữa.
Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau. Y nhất thời xúc động bước lên trước, đang định ôm lấy nàng, đột nhiên thiên lôi giáng sét ngang trời!
Hai người nhảy ra sau, mặt mày hoảng hốt.
Giản Hành Chi nhìn về phía Thiên Lôi đánh sét trên trời, giận giữ quát: “Ngươi đánh sét tới ta luôn hả?!”
“Ngại quá…” Thiên Lôi vội vàng xin lỗi: “Bên dưới có người phi thăng chém ta một nhát, ta bất cẩn né đòn nên đánh nhầm chỗ.”
“Phi thăng?”
Đã lâu Tiên giới không có ai phi thăng, Giản Hành Chi cau mày, nhiều chuyện hỏi thêm một câu: “Ai phi thăng mà còn chém lên trời?”
“À thì…” Thiên Lôi gượng cười: “Năm đó chẳng phải ngài cũng vậy sao?”
Nghe thế, Giản Hành Chi ngẫm thấy có lý.
Nghĩ đến người kia chém một nhát lên trời, phỏng chừng là kiếm tu khá lợi hại, y đột nhiên phấn khích: “Người này tên gì? Hôm nào ta tìm hắn đánh một trận.”
“Nói mới nhớ, ngài và Nữ quân cũng quen người này đấy.”
Thiên Lôi cười cười: “Hình như là cố hữu của hai người, tên y là Tạ Cô Đường.”
Nghe nói thế, Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi trợn mắt.
Một lát sau, hai người cùng xuất hiện tại Nam Thiên Môn.
Cả hai nhìn Tạ Cô Đường áo tím cầm trường kiếm, bả vai đậu một con chim bói cá, đang tò mò nhìn Thiên giới. Tần Uyển Uyển xúc động gọi: “Tạ đại ca!”
Sau đó, nàng chú ý đến Thúy Lục trên vai Tạ Cô Đường, mở to mắt: “Thúy Lục tỷ tỷ?”
“Giản huynh, Uyển Uyển.” Tạ Cô Đường nhìn hai người, mỉm cười giải thích: “Thúy Lục sợ mình không chịu nổi thiên kiếp nên độ kiếp chung với ta, cùng nhau phi thăng.”
Thúy Lục nghe nói thế, hừ một tiếng, hóa từ dạng chim thành dạng người, bất mãn lên tiếng: “Ai mà biết Vấn Tâm Kiếm các người biến thái thế, ở Ranh giới sinh tử có vài chục năm mà mạnh tới như vậy?”
Tạ Cô Đường mỉm cười không nói. Thúy Lục len lén quan sát Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi, thấp giọng hỏi: “Này, có phải chúng ta tới trễ quá không?”
“Chuyện gì?”
Tần Uyển Uyển mù mờ, Thúy Lục nhắc nhở bọn họ: “Hai người thành thân chưa?”
Nghe vậy, Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, sau đó bật cười: “Không, không trễ.”
Tần Uyển Uyển bước lên kéo Thúy Lục: “Hai người tới vừa đúng lúc.”
——oOo——