Vu tộc đưa lệnh. Đại Lân phải cắt Toàn bộ 200 thành Đông Hạ mới đưa thuốc giải. Tình hình nguy cấp mong Đế Vương nhanh đưa ra chính sách với Vu tộc và cứu Bệ Hạ.
Bệ Hạ nổi giận cho người điều tra ra là Tam Hoàng Tử.
Lúc hạ lệnh bắt Tam Hoàng tử được người đưa sang Vu tộc rồi.
Đế Vương nghe song tức giận hô tô. Vu An.
Vu công công vội vào quỳ nghe lệnh.
Đế Vương nói: Rung chuông thành Bắc Nhận. Rung hai tiếng. Để triệu tập Văn võ Bá quan gấp vô đây cho trẫm.
Thành Bắc Mạn có một chuông đồng cực lớn. Được xây trên Đài cao.
Rung một chuông là Chuyện liên quan đến Bắc Mạn
Rung hai Chuông liên quan đến Kinh Thành.
Rung ba Chuông là báo quốc tang.
Khi Chuông Vang tức là Triệu Tập gấp toàn Bộ văn võ bá quan.
Hôm nay trong không khí yên bình của Bắc Mạn. Thì bỗng hai tiếng chuông đồng vang vọng cất lên.
Toàn bộ Tướng lĩnh và Bá quan giật mình vội chạy về Vương cung.
Dân chúng càng thêm lo lắng.
Sau nửa khách văn võ bá quan đã tụ tập đầy đủ trước điện.
Đế Vương cho Sứ Giả thuật lại mọi việc.
Văn võ bá quan nghe song đều tức giận. Bọn Vu Tộc đánh hoài không chết này.
Đế Vương nói: Lần này chúng ta phải xử Vu tộc.
Thống Lĩnh Thừa Nhâm nói: Bẩm chủ công Vu Tộc quá ngang ngược. Lần bày có liều mạng cũng phải xử chúng.
Thái Sử Vô Danh chắp tay nói: Thần đồng ý. Long thể Bệ Hạ quan trọng hơn.
Thời Sầm đứng ra chắp tay nói: Khởi Bẩm Chủ Công. Thần nghĩ hau là cho triệu kiến Lam Hạ Hoàng Thương.
Mọi người nghe song ngạc nhiên. Truyền vị này làm gì.
Đế Vương nghe song nói cho truyền gấp Ngũ Hoàng Thương Lam Hạ.
Một lúc sau Lam Hạ và Du Hoặc vô điện bái kiến.
Đế Vương miễn lễ rồi cho Sứ Giả thuật lại mọi chuyện.
Đế Vương hỏi Lam Hạ: Khanh thấy sao.
Lam Hạ nhìn Du Hoặc
Du Hoặc chắp tay nói: Bẩm chủ công muốn xử Vu tộc thì đúng là có một cách.
Đế Vương nói: Khanh mau nói xem
Du Hoặc nói: Bách Độc Tà Hoa.Hiện đang là Tông Chủ của Tà Gia Môn. Thật ra là người Vu Tộc. Nhung cũng có thù cực kỳ lớn với Vu Tộc.
Lý do là Vu Tộc hại chết cả nhà Bách Độc Tà Hoa.
Bách Đọc hên phước được người quen đưa ra khỏi Vu Tộc.
Sau bao năm lẩn chốn. Đến nay Bách Độc cũng đã là Tông Chủ Tà Gia Môn rồi.
Muốn xử Vu tộc. Bách Độc là người hiểu Vu Tộc nhất.
Đế Vương nghe song hỏi: Sao khanh biết.
Du Hoặc nói: Bách Độc thích hài tử nhà thần. Nhưng thần chưa có đồng ý đâu.
Đế Vương nghe song gật đầu nói: Được, vậy cho người truyền Tông chủ Tà Gia Môn đến đây.
Võ Lâm Cách Bách Mạn không xa.
Đi truyền gấp đi.
Thủ vệ nghe lệnh vội đi truyền.
Sau đó Bệ Hạ bàn bạc việc đánh Vu tộc như nào nếu có Bách Độc giúp.
Các tướng lĩnh cùng Bá quan bàn bạc kỹ càng song thì hạ Triều ra Về.
Sau đó vẫn bình thản làm việc của mình đợi Bách Độc.
Quan nha cũng an ủi dân chu gs là không sao.
Dân chúng thấy các tướng lĩnh và văn võ bá quan vẫn như ngày thường nên tạm yên tâm.
Nửa tháng sau Bách Độc đến Bặc Mạn.
Vô cung tham kiến Đế Vương.
Sau đó. Bách Độc đồng ý giúp Bắc Mạn đánh Vu tộc.
Hắn cũng muốn xử Vu Tộc lâu rồi, nay có quân Bắc Mạn giúp tại sao không đánh một trận lớn.
Những ngày sau đó Bách Độc vùi đầu trong phòng nghiên cứu Độc Dược.
Hai tuần sau độc dược hoàn Thành.
Độc này chỉ cần bôi vào quần áo sẽ khắc được độc cơ bản của Vu Tộc.
Bách Độc nói: Bẩm Chủ Công bọn chúng xẽ dùng một trong bốn loại là Hoà Tâm, Hoà Nhu, Hoà Dư, Hoà Mai để rải đánh quanh nơi trọng yếu Vu tộc.
Độc ta làm ra sẽ khắc chế cả bốn độc.
này. Chủ Công cử ra mấy cao thủ bôi độc này quanh người song lẩn vào Vu tộc. Hạ độc ta chế xuống nguốn nước ở đầu nguồn Vu tộc.
Chỉ cần Vu tộc dùng vào là chúng ta thắng chắc.
Đế Vương gật đầu. Sau đó bàn bạc với Đại quân chuẩn bị binh lực.
Đế Vương nói:
Chỉ cần hạ độc thành công Vu Tộc. Chúng ta cho quân tiến ngay về Vu Tộc. Sau một tuần đến nơi vừa lúc Vu tộc thế yếu nhất. Chúng ta tiến đánh.
Van võ bá quan chắp tay hô: Rõ thưa Chủ Công.
*****NĐH*****