Khoảng một canh giờ sau Tuyệt Lại tỉnh dậy.
Mở mắt thấy Triệu Huy đang ngồi bên giường đọc sách mở miệng nói: Ta khát nước.
Triệu Huy vội rót chén trà mang đút cho Tuyệt Lại.
Tuyệt Lại uống Hết cả ly nước có vẻ rất khát.
Uống sau hỏi: Ta đang ở đâu
Triệu Huy nói: Ngươi đang ở y quán. Ta cứu ngươi khỏi xe ngựa đem ngươi vô đây.
Tuyệt Lại nghe vậy nói: Cảm tạ. Ân cứu mạng ta nhất định sẽ báo đáp.
Triệu Huy nói: Ngươi gặp nạn nên ta ra tay cứu. Đây là điều hiển nhiên.
Song Triệu Huy hỏi: Cái xe ngựa của ngươi bị điên hay sao mà lao ngoài đường ghê vậy. Lúc đấy ta nhìn còn sợ.
Tuyệt Lại nghe vậy thì thay đổi sắc mặt tức giận nói: Không thể. Ngựa không thể bị điên. Chắc chắn có người hại ta.
Triệu Huy nghe song vội nói: Hại ngươi. Ngươi có kẻ thù à.
Tuyệt Lại nghiến răng nói: Hư. Ta mà tìm ra kẻ nào kẻ đó đừng mơ sống.
Triệu Huy nói sang chuyện khác: Xe phu của ngươi bị thương nặng giờ chưa tỉnh ta không thể hỏi ai là người nhà ngươi được.
Người nhà ngươi là ai ta đi báo.
Tuyệt Lại nghe thế nói: Nhà ta là Tuyệt Hầu phủ nằm ở thành tây.
Triệu Huy nói: Được ngươi đợi ta đi báo.
Tuyệt Lại gật đầu nói: Cảm tạ.
Nhưng chưa bao lâu Triệu Huy vòng về.
Tuyệt lại ngạc nhiên hỏi: Sao nhanh thế. Đã về rồi.
Trác Huy nói: Ta thuê người khác đi báo tin. Ngươi đang có kẻ thù ta bỏ ngươi lại đi tìm người nhà ngươi lỡ ở đây ngươi bị gì uổng công ta ra tay cứu.
Tuyệt Lại nghe suy nghĩ nói: Ngươi nói có lý.
Song nói tiếp: Yên tâm bản công tử sẽ không để ngươi thiệt thòi. Lần này ta sẽ báo đáp tử tế. Vàng bạc sẽ không thiếu.
Triệu Huy cười nói: Ngươi nhìn ta giống thiếu tiền không
Tuyệt Lại nhìn lại mới phát hiện. Tuy Triệu Huy quần áo bẩn hề hề nhưng là lụa thượng hạng.
Triệu Huy nói:Ta cứu ngươi cả người mới ra vậy. Không ngờ ngươi nghĩ bản công tử là nghèo khó.
Tuyệt Lại nghe vậy ngại nói: Là ta không nhìn kỹ. Không biết công tử là ai.
Trác Huy nói: Chẳng là ai cả.
Tuyệt lại ngạc nhiên: Chẳng là ai.
Triệu Huy gật đầu: Ừ. Song nói tiếp. Thôi nghỉ ngơi đi tý người nhà qua đón.
Tuyệt lại muốn nói thêm gì đó nhưng quá chóng mặt đành nằm nghỉ.
Khoảng thời gian sau hai chiếc xe ngựa xa hoa dừng vội trước y quán.
Một vị trung niên ăn mặc quyền quý đi vào. Bên cạnh có quản gia và gia nhân đi theo.
Một vị phu nhân ăn mặc rất sang trọng có mấy người hầu đi theo và mội vú nuôi trung niên.
Ngoài ra còn có một vị công tử anh tuấn đi theo vào.
Vị phu nhân khóc lóc đi vào chỗ Tuyệt Lại.
Thấy Tuyệt lại băng bó trên đầu áo dính đầy máu. Thì ôm khóc lớn: Tuyệt nhi con bị sao vậy.
Vị Trung niên cũng hỏi: Sao rồi con thấy sao.
Tuyệt Lại nhìn cả nhà nói: Ta không sao may có vị công tử này cứu.
Tuyệt Hầu quay qua nhìn Triệu Huy: bản Hầu nhất định sẽ báo đáp.
Triệu Huy nói: Báo gì đó hãy nói sau ngài mau đưa hắn về. Có người muốn giết hắn đấy.
Tuyệt Hầu nghe vậy giật mình nói: Cái gì. Có người giết con.
Tuyệt Lại gật đầu nói: Đúng vậy. May mà không sao.
Tuyệt Hầu phủ vắt tay sau lưng nổi giận đùng đùng: Giám cho người giết con. Đúng chán sống.
Hầu phu nhân thì khóc nói: Kẻ nào dám động vào hài tử cửa ta. Lão gia ngài không được để kẻ đó sống
Vị công tử đi kế bên nói: Phụ thân mau đưa tiểu đệ về trước. Điều tra sau.
Tuyệt Hầu gật đầu sai hạ nhân trả tiền khám. Đại phu vội đến chắp tay nói: Vị công tử này đã trả hết rồi.
Tuyệt Hầu lại quay qua nhìn Triệu Huy. Ông phát hiện Triệu Huy từ cách ăn mặc rất có tiền. Chỉ có điều cả người bẩn toàn bụi. Hơn nữa với cách ăn nói không lễ nghi vừa rồi có thể là công tử nhà ai trong kinh.
Đang định lên tiếng thì Triệu Huy nói: Tại hạ vì cứu công tử đây mới có bộ dạng như vậy. Chứ taị hạ không phải ăn mày nhé. Công tử nhà đại nhân lúc nãy còn nghĩ vậy đâu.
Tuyệt Hầu phủ nghe song mày giật giật.
Tuyệt Lại nói: Là ta không để ý mới nói vậy. Chứ ta đâu cố ý.
Tuyệt Hầu phủ nghe con nói mà không biết nói sao: Nhìn thế nào đi nữa thì với cách ăn mặc này không thể coi là ăn mày được.
Ông nói: Tiền thuốc bản Hầu sẽ trả đủ còn về ân cứu mạng hài tử bản hầu sẽ gặp công tử sau.
Triệu Huy gật đầu rồi nhắc mau đưa Tuyệt Lại về.
Tuyệt Hầu sai hạ nhân đỡ Tuyệt Lại về.
Triệu Huy thì đi về chỗ nhóm Hàn Á