Lập đông vừa qua, thẳng đến tiết Đại Hàn, dù cho mặt hồ kết băng, Từ Phượng Niên đều bị sẽ bị Lão Khôi mang vào đáy hồ luyện đao, thời gian bế tức càng ngày càng kéo dài. Đao Pháp vẫn là chưa một đường mà đạt được cao thâm, nhưng trước nuôi thành Thủy Tính.
Gần đây, ngoài thành xuất hiện vài kẻ du côn thảo khấu, tác oai tác loạn ngay dưới mắt của Đại Trụ Quốc, đây quả thực là động thủ trên đầu thái tuế, trong thành nghe đồn mấy nhóm đạo tặc này chết đều không phải do Bắc Lương Thiết Kỵ giẫm nát, mà là bị một vị Đao Khách mang mặt nạ dữ tợn tàn sát hết.
Bên trong thành, người qua kẻ lại vỗ án tán dương, sau lại thốt lên một câu đáng tiếc nửa năm qua, Thế tử Điện hạ không có tin tức gì, không có thể thấy, bằng không nhất định phải ban thưởng cho một phen. Về phần này bên trong thành, còn lại không có bất kỳ manh mối nào, không nói ra được Đao Khách mang mặt nạ quỷ kia là nhân sĩ phương nào? Mấy tên cướp đó từ đâu mà đến? Dưới sự cai trị của Đại Trụ Quốc, ca múa mừng cảnh thái bình, nhưng có người nghe đồn rằng đây toàn là Bắc Man chạy đến Bắc Lương mà làm mưa làm gió, đánh chết cũng không tin.
Hai mươi tám âm lịch, Từ Phượng Niên theo Đại Trụ Quốc đi Địa Tàng Bồ Tát Đạo Tràng ở Cửu Hoa Sơn, lúc này đây là muốn sau khi hắn thụ phong Quan Lễ thì đến gõ chuông.
Hơn một tá ngựa tháo giáp sắt lên núi, đêm nghỉ ở Thiên Phật Các trên đỉnh núi, Từ Phượng Niên dưới đèn bớt thời giờ lật xem thư của vị chân nhân Long Hổ Sơn gửi tới, rất dầy.
Từ Phượng Niên hiểu ý cười, thấy trong thư nói Hoàng Man Nhi thấy Táo gai mọc đầy núi, liền nhất một mực mang về chỗ ở của sư phụ, kết quả cả đình viện chất đầy táo gai, mất đi vẻ đức cao vọng trọng của nơi này, người không dám răn dạy, chỉ dám hảo tâm giải thích táo gai khi hái xuống không để lâu được, hay là cứ chờ tới tết năm sau rồi hái tiếp, kết quả thiếu chút nữa bị Hoàng Man Nhi hủy phòng ở.
Từ Kiêu vẫn chưa đi vào giấc ngủ, đi vào trong phòng, liếc mắt, dưới đèn thanh Tú Đông đao đặt ngang trên bàn, trong tay cầm một phong thư, nhưng là thư của Thứ Nữ Từ Vị hùng gửi đến, Đại Trụ Quốc vẻ mặt đau khổ nói rằng: “Nhị tỷ ngươi vừa viết thư mắng ta một trận.”
Từ Phượng Niên cười hỏi: “Vì ta học võ luyện đao?”
Từ Kiêu sau khi ngồi xuống thở dài nói: “Nếu như ngươi lại luyện tiếp, không chừng nàng sẽ từ thượng âm Học Cung chạy về đây mà mắng vào mặt ta.”
Từ Phượng Niên không nhìn tới thư, nhưng mà nhìn có chút hả hê nói: “Nàng nói như thế nào?”
Từ Kiêu hí mắt nói: “Nàng để cho ta hỏi ngươi, trở thành đệ nhất đao pháp, để làm gì?”
Từ Phượng Niên suy nghĩ một chút, nói rằng: “Ngươi trở về hồi âm, nói có thể rèn luyện thân thể, cũng không thể bị mỹ sắc làm hại thân thể.”
Từ Kiêu khổ sở nói: “Lý do này có đúng hay không, hay chỉ là trò đùa?”
Từ Phượng Niên tự tin nói: “Đối phó nhị tỷ, phải dùng loại biện pháp này. Bằng không nói thật cho tỷ ấy, người dám không?”
Từ Kiêu giơ ngón tay cái lên, nói nịnh: “Không tốn công học đao!”
Sáng sớm hai mươi tám âm lịch.
Sương mù tràn ngập.
Từ Phượng Niên hai tay đặt trên chuôi của Tú Đông đao, nghỉ chân nhìn về nơi xa.
Sau lập đông, vài cổ giặc cỏ đều là do Từ Kiêu an bài cho Từ Phượng Niên luyện đao, Từ Kiêu không có có bất kỳ ám chỉ, nhưng Từ Phượng Niên tự nhiên đoán ra hơn phân nửa đều là phạm nhân trong đại cấm tử của Bắc Lương Quân.
Từ Kiêu trị quân cực nghiêm, thưởng phạt phân minh, trước đây nghĩa tử Trần Chi Báo phạm luật, cũng bị quất thành một người toàn máu trước thị chúng. Nếu không như vậy, kinh thành đều không đến mức lưu truyền Bắc Lương Phủ không nhận thiên tử Ngọc Tỷ.
… Những tên giặc cướp sơn tặc này đều không học võ từ các môn phái chính thống, nhưng một thân bản lĩnh đều là dựa vào liều mạng trên chiến trường mà đánh, lực lớn hung tàn, Bắc Lương Thiết Kỵ đặc hữu không sợ chết, thích hợp nhất giao cho Từ Phượng Niên rèn luyện hãn Đao.
Lão Khôi tận mắt nhìn thấy Từ Phượng Niên giết được ba nhóm, sau sẽ không lưu tâm, chỉ đưa ra địa chỉ, để Từ Phượng Niên một mình mang đao mà đi tới.
Sau lần bị thương đầu tiên, Từ Phượng Niên bên trong dính phải sáu nhát đao, năm nhát nhẹ một nhát nghiêm trọng, bị chém trúng phía sau lưng một đao, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, nằm úp trong vũng máu, nhưng đao không rời tay, cuối cùng đều do Lão Khôi khiêng về Vương Phủ.
Từ nay về sau, Từ Phượng Niên đều là người mang vết thương mà đánh, Lão Khôi tuyệt không cho mảy may cơ hội lười biếng kêu khổ, đổi lại sẽ không làm mất đi cái danh cao nhân Vương Phủ nuôi dưỡng, đủ để sánh ngang với Thế tử Điện hạ. Cùng tội phạm liều mạng luyện hãn đao, trong đó gian nguy, người ngoài chắc chắn sẽ không hiểu.
Từ Phượng Niên nhắm mắt lại, trì hoãn hô hấp.
Nghĩ thầm là mình liệu có thể vận nội công? Ngoại Môn Đao Pháp dù có bá đạo, đụng với chân chính cao thủ nội ngoại công, giống như đứa trẻ vui đùa ầm ĩ, chỉ có thể làm trò cười cho mấy cao thủ.
Nhưng tu vi nội lực, phải chú ý thận trọng, trong cơ thể kinh mạch to nhỏ, không giống Hành Quân Bố Trận, giống như Võ Đang tuyên bố với thiên hạ nội công một nửa đều ở ngoài Ngọc Trụ, đặc biệt phải có chút căn cốt thiên phú, một ngày ở Núi, sẽ một ngày tu hành, gắng đạt tới cảnh giới cao nhất. Nội lực cũng không phải đồ ăn, cứ nhét đầy bụng là được, Từ Phượng Niên đâu có thể vận ra nội lực chỉ hơn mười hay hai mươi năm của mình.
Nếu đi Thính Triều Đình tìm những con đường Tà Môn Ngoại Đạo thì sao? Từ Phượng Niên nhíu lông mày, mở mắt, trước mắt đầy một biển mây, tiếng thông reo hò sướng tai, vui vẻ thoải mái. Không gì bỗng nhiên nhớ lại chủ cũ của Tú Đông đao, không biết Bạch Hồ Nhi khi nào thì leo lên lầu ba? Mỹ nhân này ước chừng đã trao Tú Đông đao cho lầm người?
Năm ấy đại tuyết, Bạch Hồ Nhi trên hồ xuất đao, mới là thật sự là hãn đao.
Từ Phượng Niên biết rõ chênh lệch rất lớn, nhưng không có nóng lòng, lão đầu thiếu đã từng cười ngây ngô nói qua, ăn no đánh rắm là chuyện thoải mái, có thể muốn thả thì thả, từ từ sẽ đến, mới là thoải mái nhất.
Hắn hiện tại luyện đao pháp, là biện pháp tối ngốc.
Nên gõ chuông sớm.
Bởi đã quen với việc luyện đao, Từ Phượng Niên gõ chuông vang rất to.
Kết thúc tổng cộng có 108 tiếng chuông vang.
Tướng cầm cờ Bắc Lương – Tề Đương Quốc sắc mặt khác thường, Diêu giản và Diệp Hi Chân nhìn nhau cười, kinh hỉ nửa nọ nửa kia. Mập Trử Lộc Sơn thiếu chút đem tròng mắt nhảy ra ngoài. Về phần tiểu nhân đồ Trần Chi Báo và Tả Hùng Viên Tả Tông đều không có ở đây biên cương dò xét, vẫn chưa hiện thân.
Đoàn người đi bộ xuống Cửu Hoa Sơn, Đại Trụ Quốc sóng vai cùng Từ Phượng Niên chậm rãi nói: “Ngươi nếu muốn tập võ, cao nhân ở quý phủ cũng biết được chút bàng môn tả đạo, liền hỏi ngươi có chịu hay không hạ giá mà học.”
Từ Phượng Niên thấy buồn cười nói: “Ta có thể có cái giá gì?”
Đại Trụ Quốc xa xa nhìn về phía núi Võ Đang, hí mắt nói: “Vậy là tốt rồi.”