Cố Long Minh nghe vậy tiếc nuối nói: “Mấy người như vậy không được, sớm hay muộn cũng sẽ bị thời đại đào thải, tôi nói bác nghe……”
Lời cậu ta còn chưa nói xong, đã bị Lâm Thu Thạch lôi đi.
Lâm Thu Thạch cảm thấy nếu không lôi Cố Long Minh đi, thứ này vô cùng có khả năng sẽ giải thích ưu điểm của việc chi trả không cần tiền mặt tại chỗ. Chi trả không cần tiền mặt đúng thật là khá tiện dụng, nhưng ít nhất cũng phải có smartphone chứ, chưa kể đây là ở trong cửa, chẳng lẽ còn có thể mua chút đặc sản trở về?
“Anh lôi tôi làm gì?” Cố Long Minh vén tay áo, hiển nhiên là còn chưa nói đủ, “Tôi còn chưa có nói cho hết lời đâu……”
Cậu ta nói đến đây, chú ý tới biểu tình Lâm Thu Thạch, cười gượng hai tiếng, “Chỉ đùa một chút, chỉ đùa một chút.”
Nhưng có vẻ những người khác ở nơi này, không quá sẵn sàng đề cập đối với chuyện hiến tế Hà Thần, lúc sau bọn họ lại tìm thêm mấy người qua đường dò hỏi, manh mối có được đều mơ hồ không rõ. Chỉ biết sinh nhật của Hà Thần là bảy ngày sau, đến lúc đó người trong toàn thành nhỏ đều sẽ tham gia.
Giữa trưa, Lâm Thu Thạch cùng Cố Long Minh trở lại viện kia ăn cơm.
Cơm trưa thật ra lại rất phong phú, mọi người chia bàn để ăn, Lâm Thu Thạch thính tai, có thể thu vào trong tai đa số nội dung mà mọi người trao đổi.
“Từ đường kia thật sự không có vấn đề?” Có người đang nhỏ giọng nói chuyện.
“Tôi cảm thấy là có, nhưng tạm thời tôi còn chưa có phát hiện.” Một người khác trả lời, người này có lẽ chính là nam nhân đề nghị chia phòng ngày hôm qua kia, Lâm Thu Thạch nhớ rõ tên của hắn gọi là Nghiêm Sư Hà, hắn ta lập nhóm cùng một cô gái khác, tên cô gái kia gọi là Tiểu Thiển.
“Tôi không muốn vào đó nữa.” Tiểu Thiển nói, “Không khí ở đó quái quái, thật dọa người.”
Nghiêm Sư Hà nói: “Cô chờ ở bên ngoài đi, tôi vào xem.”
Lâm Thu Thạch đang nghe cẩn thận, lại đột nhiên bị Cố Long Minh vỗ một cái, hắn hoảng sợ, nhìn về phía Cố Long Minh, nói: “Làm sao vậy?”
“Anh đang nghe cái gì vậy?” Cố Long Minh nhỏ giọng nói, “Nơi xa như vậy anh cũng có thể nghe được?”
Lâm Thu Thạch không rõ ràng nói: “Chỉ có thể nghe được một chút.”
Cố Long Minh nói: “Một chút cũng lợi hại đấy.”
Lâm Thu Thạch: “Ồ……” Hắn nói, “Thành nhỏ này hình như có từ đường, chúng ta qua đó nhìn xem.”
“Được.” Cố Long Minh nói, “Cơm nước xong đi thôi.” Cậu ta đứng lên lại lấy thêm một bát. Không thể không nói, sức ăn của Cố Long Minh cực kỳ tốt, một mình xử lý bốn bát cơm trắng, còn ăn gần như sạch sẽ đồ ăn trên bàn.
Lâm Thu Thạch đột nhiên cảm thấy hẳn là cậu ta rất có tiếng nói chung với Trình Thiên Lí.
Cơm nước xong, bọn họ tìm người hầu trong viện cẩn thận dò hỏi một chút vị trí từ đường trong thành nhỏ, biết được từ đường ở ngay thượng du của con sông.
Từ đường được gọi là từ đường, là sản phẩm của hệ thống gia tộc thời cổ đại, thông thường dùng để thờ tổ, thỉnh thoảng cũng sẽ là nơi xử lý sự vụ quan trọng trong tộc, tỷ như nếu có người làm chuyện gì trái với tộc quy, liền sẽ bị tộc trưởng trừng phạt ở trong từ đường.
Cũng do địa vị quan trọng của từ đường, thông thường đều là dựa theo tiêu chí của toàn bộ gia tộc mà xây dựng, tráng lệ huy hoàng, rất là xinh đẹp.
Tòa từ đường trong thành này cũng là như thế.
Cửa từ đường mở ra, ngoài cửa có một người trông nom, nhìn thấy bọn họ tới cũng không tiếp đón, chỉ nâng mí mắt lên nhìn bọn họ vài lần, liền không hề hứng thú lại lần nữa nhắm vào.
“Sao hắn ta không không ngăn cản chúng ta?” Sau khi Cố Long Minh thuận lợi tiến vào từ đường liền cảm thấy không quá hợp lý, “Địa phương quan trọng như vậy, để cho người ta tùy tiện ra vào? Bài vị tổ tiên của bọn họ để ở bên trong, không sợ chúng ta đập phá à?”
Lâm Thu Thạch nói: “Thật sự không đúng lắm.” Thông thường thế giới trong cửa cũng tuần hoàn theo quy củ ở hiện thực, tỷ như dưới tình huống bình thường, bọn họ hẳn là sẽ bị người canh cửa ngăn lại, phải dùng phương pháp khác mới có thể tiến vào.
Cố Long Minh nghĩ nghĩ, không nghĩ ra lý do, đành phải thôi.
Bài vị thờ phụng bày biện ngăn nắp bên trong từ đường, số lượng cực kỳ nhiều, Lâm Thu Thạch căn bản không đếm hết được. Hương với đồ cúng phía trước bài vị, nhìn qua không có gì khác biệt so với từ đường khác.
Nhưng chung quy Lâm Thu Thạch cảm thấy nơi này có chỗ nào đó không thích hợp, trong lúc nhất thời lại không nắm bắt được.
Cố Long Minh đông nhìn một cái, tây xem một cái, càng xem càng không thích hợp: “…… Từ đường này không đúng.”
Lâm Thu Thạch: “Không đúng chỗ nào?”
Cố Long Minh chỉ chỉ một bài vị đặt ở nơi tương đối cao: “Anh nhìn thấy cái bài vị kia không?”
Lâm Thu Thạch nói: “Làm sao vậy?” Hắn nhìn tới nơi Cố Long Minh chỉ, trông thấy một tấm bài vị màu đen.
Cố Long Minh nói: “Ngày không đúng.”
Nói đơn giản, giữa bài vị là tên người với địa vị xã hội, bên trái là sinh nhật, bên phải là ngày qua đời, Lâm Thu Thạch nhìn nhìn thời gian, lộ ra sắc thái kinh ngạc: “Chỉ mới một tuổi?”
Người được ghi lại trên tấm bài vị này, thế nhưng lại là một đứa trẻ một tuổi, là một bé trai chết non.
Cố Long Minh lắc đầu, trước mắt không tán đồng: “Trẻ con chết non, không thể được đưa vào từ đường.”
Lâm Thu Thạch cũng biết tập tục này, chính là quy củ trong dân gian, trẻ con chết non sẽ không thể nhập phần mộ tổ tiên, bởi vì truyền thuyết kể rằng khi trẻ con chết đi như vậy sẽ tràn ngập oán khí, thậm chí còn căm hận cha mẹ với anh chị em.
Bọn họ đang nói chuyện, bài vị trước mắt liền loảng xoảng một tiếng rơi từ chỗ cao xuống, vỡ thành hai nửa trước mặt bọn họ.
Lâm Thu Thạch cùng Cố Long Minh đồng thời im tiếng.
“Ha ha, là gió đi.” Cố Long Minh cười gượng.
Lâm Thu Thạch không nói chuyện, ánh mắt hắn đảo qua từ đường với bài vị, phát hiện một loạt kia lại đều là bài vị trẻ con, lớn nhất không vượt quá ba tuổi, nhỏ nhất chỉ có một tuổi…… Có lẽ ngay cả một tuổi cũng chưa tới, người liền không còn.
Mà vừa rồi hất ngã bài vị chắc chắn không phải gió, nơi này không có cửa sổ, cửa cũng khép hờ, sao có thể có gió……
Lâm Thu Thạch nhìn nơi đặt bài vị, nói: “Chúng ta đi thôi.”
Cố Long Minh cầu mà không được, nhanh chóng đứng dậy lượn mất.
Thời điểm bọn họ đi, bọn Nghiêm Sư Hà vừa vặn tới đây, vì thế hai bên lễ phép chào hỏi nhau.
“Sao rồi, có phát hiện gì mới không?” Nghiêm Sư Hà hỏi bọn họ.
“Có cũng không thể nói cho mấy người.” Cố Long Minh là người rất thẳng tính, tùy tiện nói, “Nếu mấy người cầm chìa khóa chạy trước vậy chúng tôi làm sao bây giờ.”
Nghiêm Sư Hà nghe vậy nở nụ cười, có vẻ là cảm thấy Cố Long Minh rất thú vị.
Lâm Thu Thạch còn đang suy nghĩ chuyện trong từ đường, liền cảm giác Cố Long Minh đột nhiên tiến đến bên tai hắn, thổi một cái, hắn bị hơi thổi này làm cho run run một cái: “Làm gì vậy?”
Cố Long Minh: “Đây không phải muốn nói với anh mấy câu à, làm sao, anh cảm thấy bọn họ có thể có manh mối khác hay không?”
Lâm Thu Thạch còn chưa mở miệng, lại nghe thấy từ đường phía sau truyền ra một trận tiếng vang rầm rầm, âm thanh này hắn quá quen thuộc, bọn họ vừa rồi đã nghe qua, đúng là tiếng bài vị rơi xuống đất bị vỡ nát. Từ độ vang này đi phán đoán, Lâm Thu Thạch hoài nghi số lượng bài vị rơi xuống chỉ sợ là rất lớn.
Cố Long Minh cũng nghe thấy, có chút khó hiểu: “Vãi chưởng, bọn họ làm cái gì ở bên trong, chọc tức cả nhà người ta luôn.”
Lâm Thu Thạch: “Không biết……”
Người trông coi từ đường cũng nghe thấy tiếng động, biểu tình rất là tức giận, đứng dậy liền đi vào.
Một lát sau, bọn họ liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng rít gào, sau đó Nghiêm Sư Hà với Tiểu Thiển bạn hắn ta bị đuổi ra ngoài.
Cố Long Minh thứ này thu lại vui sướng khi người gặp họa trên mặt, ra vẻ quan tâm, nói: “Mấy người không sao chứ?”
“Không có việc gì.” Nghiêm Sư Hà nói, “Xảy ra chút ngoài ý muốn.” Hắn ta nhìn Tiểu Thiển.
Tiểu Thiển lại rất oan ức, nhỏ giọng nói: “Thật sự là có người đẩy tôi, bằng không tôi cũng sẽ không ngã vào đống bài vị……”
“Đừng nghĩ quá nhiều.” Cố Long Minh nói, “Lỡ đâu đẩy cô không phải người thì sao.”
Tiểu Thiển thiếu chút nữa bật khóc.
Lâm Thu Thạch nghĩ thầm người anh em cậu vẫn là đừng nói chuyện.
Lúc này sắc trời cũng đã muộn, bốn người liền chuẩn bị quay về chỗ ở.
Thời tiết trong cửa đều không tính là quá đẹp, kể cả là ban ngày không trung có âm u, nhưng đến khoảng 6 giờ, bên trong thành liền khôi phục yên tĩnh tựa đêm khuya, chỉ có đèn lồng màu đỏ rực tịch mịch treo ở đầu đường, bị gió thổi liền lung lay.
Thời điểm trở lại trong viện, Lâm Thu Thạch lại thấy nữ chủ nhân lúc trước tiếp đãi bọn họ.
Lúc này ả đã đổi quần áo khác, ngồi ở giữa đám hoè trong viện, trong lòng hình như có ôm thứ gì. Mới đầu Lâm Thu Thạch cho rằng ả đang ôm một đứa trẻ, đi qua mới phát hiện, trong lòng ả không phải trẻ con, mà là một cái chăn nhỏ màu đỏ, thoạt nhìn như là đã từng làm tã lót cho trẻ con.
Lâm Thu Thạch đang nhìn, Cố Long Minh liền đi qua thả khí bên tai Lâm Thu Thạch: “Anh đang nhìn cái gì vậy?”
Lâm Thu Thạch bị cậu ta thổi phát ngứa, bất đắc dĩ nói: “Cậu có thể đừng thổi khí vào tai tôi hay không, ngứa lắm.”
Cố Long Minh nói: “Lúc thổi thính tai anh sẽ giật, đáng yêu kiểu gì ấy.”
Lâm Thu Thạch cả giận nói: “Cậu chú ý một chút thân phận nữ sinh cấp ba của cậu!”
Cố Long Minh: “……” Yên lặng từ trong túi móc ra kẹp cà rốt kẹp lên đầu.
Lâm Thu Thạch: “……” Hắn phục.
Ngay thời điểm bọn họ nói chuyện, nữ chủ nhân cũng đã đứng lên, chậm rãi đi xa.
“Đi thôi, chúng ta ăn cơm đi.” Lâm Thu Thạch nói.
Cố Long Minh cao hứng gật đầu.
Hôm nay vào ban ngày không thể hiểu nổi liền đã chết một người ở ven sông, lúc ăn cơm chiều trong phòng còn dư lại mười một người.
Cố Long Minh tỏ vẻ mỗi lần tới lúc ăn cơm, là khoảng thời gian sung sướng nhất bên trong cửa của cậu ta, còn hỏi Lâm Thu Thạch vui sướng nhất khi nào.
Lâm Thu Thạch nói: “Lúc rời khỏi cửa này.”
Cố Long Minh: “Cũng đúng ha……”
Lâm Thu Thạch nói: “Cậu thật là vào cửa lần thứ tư?” Nói thật, hắn cảm thấy biểu hiện Cố Long Minh quá tốt, cũng không giống như là một người mới vào cửa lần thứ tư.
“Đúng vậy.” Cố Long Minh lau lau miệng, “Nhưng tôi ở ngoài cửa cũng làm loại chuyện này.”
Lâm Thu Thạch kinh ngạc: “Làm loại chuyện này là sao? Bắt quỷ?”
Cố Long Minh gật gật đầu.
Lâm Thu Thạch trầm mặc thật lâu, cuối cùng mở miệng: “Ngoài cửa cũng có quỷ à?” Hắn là một chủ nghĩa duy vật giả còn có thể tốt hay không.
“Không có.” Ai biết Cố Long Minh rất bình tĩnh nói, “Cho nên đổi cách nói khác thì thật ra là tôi đi lừa tiền……”
Lâm Thu Thạch: “……” Cậu vì cái gì nói thản nhiên như vậy.
Cố Long Minh cảm khái nói, “Tôi cho rằng một thân tài nghệ của tôi vĩnh viễn cũng không có đất dụng võ, lại không nghĩ đến vậy mà còn có thể có một vụ như vậy. Cho nên anh thì sao, anh ở ngoài cửa làm gì đó?”
Lâm Thu Thạch: “Dân thất nghiệp lang thang.” Trước kia còn có công việc, hiện tại mỗi ngày vuốt mèo ngủ, thành cá mặn không có ước mơ.
Cố Long Minh vừa lộ ra sắc mặt đồng tình, liền nghe thấy Lâm Thu Thạch bổ sung: “Thỉnh thoảng nhận chút việc kiếm thêm chút khoản thu nhập.”
Cố Long Minh: “… Quan hệ của chúng ta tốt như vậy……”
Lâm Thu Thạch: “Không giảm giá.”
Cố Long Minh: “…… Lâm Lâm, anh thật đúng là vô tình! Nhưng tôi lại thích, tôi cứ thích anh vô tình!”
Lâm Thu Thạch nghĩ thầm nếu cậu thật sự thích, tôi còn có thể rất vô tình tăng giá lên cho cậu.
Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay không biết nên nói cái gì, chúc mọi người thứ hai vui vẻ.
<Đây là lảm nhảm của editor ai đọc thì chính là yêu tôi rồi> Trời ơi các bạn ơi đọc ngay Painter of the night đi không thể chờ đợi được nữa đâu:(