“ Hoàng Thượng, đầu Cảnh Nhi đều bị người ta đập vỡ, thần thiếp có thể không đến sao!”
“Còn tốt, không tính nghiêm trọng.”
Mặt Ninh phi trầm xuống: “ Không nghiêm trọng? Hoàng Thượng, đây chính là đầu, không phải chỗ nào khác, cho dù nhìn thấy không nghiêm trọng nhưng lỡ như lưu lại mầm bệnh làm sao bây giờ? Lại nói, nhìn cũng rất nghiêm trọng mà, thần thiếp nghe nói Cảnh Nhi máu me đầy mặt cơ!”
“ Ách, máu me đầy mặt chính là lão Lục, mũi của hắn bị lão Ngũ đánh chảy máu.” Cảnh Minh Đế tận dụng mọi thứ giải thích nói.
Ninh phi ngữ khí cứng lại, chầm chậm nói: “ Bất kể nói thế nào, ngài phải trừng phạt kẻ cầm đầu thật nặng! Mặc kệ là lão Ngũ hay là lão Lục hoặc là mấy vị vương gia khác, bọn hắn thụ thương còn không phải bởi vì người nào đó động thủ trước sao. Hoàng Thượng ngài làm sao không nghĩ, mấy vị vương gia trước kia cũng tụ tập với nhau nhưng chưa bao giờ xuất hiện qua loại sự tình này……”
Ninh phi nhanh mồm nhanh miệng nói một hồi, thấy Cảnh Minh Đế không có phản ứng, đưa tay bắt lấy ống tay áo của ông: “ Hoàng Thượng, ngài nói một câu đi nha!”
“ Ách, ách, ái phi nói đúng, là nên phạt!”
Khóe miệng Ninh phi giương lên: “ Hoàng Thượng dự định phạt như thế nào?”
Cảnh Minh Đế cười nói: “ Ái phi yên tâm, trẫm đã hung hăng xử phạt qua rồi.”
“ Thần thiếp không nghe nói gì mà.” Ninh phi rất là buồn bực.
Lẽ nào tin tức sai?
“ Trẫm bắt lão Thất đi Tông Nhân phủ diện bích hối lỗi rồi.”
“ Cái gì?” Ninh phi trong nháy mắt trừng lớn mắt, thấy Cảnh Minh Đế bày một khuôn mặt nghiêm túc, tức giận đến môi anh đào trắng bệch, bật thốt lên, “ Đó thì coi là trừng phạt gì? Thần thiếp nghe nói mấy vị vương gia thậm chí Thái tử đều phạt diện bích hối lỗi, ngài bắt Thất hoàng tử cùng bọn hắn cùng nhau chịu phạt, thế này sao lại là bị phạt nha, thuần túy là cất nhắc hắn. Hắn cũng xứng!”
Ninh phi nói xong, chợt phát hiện bầu không khí trong phòng một mảnh ngưng trệ, lại nhìn Cảnh Minh Đế, lại là sắc mặt băng lãnh, lông mày xoắn thật sâu.
Đã rất nhiều năm bà chưa từng nhìn thấy biểu tình như vậy của Hoàng Thượng.
Trầm mặc chỉ chốc lát, Cảnh Minh Đế mở miệng: “ Ái phi làm sao lại cho rằng bị phạt là cất nhắc lão Thất đâu?”
Ninh phi nhiều năm được sủng ái, nắm chắc tính tình tốt của Cảnh Minh Đế, nghe vậy bĩu môi nói: “ Không nói Thái tử, mấy vị hoàng tử đều là người nào? Bọn hắn đều là thân vương, ngoại trừ mấy vị trong cung chúng ta thì bọn hắn là tôn quý nhất. Mà Thất hoàng tử thì sao, lớn lên ở thôn trang, nói đến có khác gì thôn phu hương dã đâu? Hoàng Thượng ngài muốn hắn và mấy vị vương gia cùng nhau bị phạt, không phải là cất nhắc hắn hay sao!”
“ Thì ra là thế.” Cảnh Minh Đế chậm rãi gật đầu.
Ninh phi mím môi: “ Hoàng Thượng, Thất hoàng tử hại các vương gia bị thương, gây ra họa lớn như thế, ngài cũng không thể cứ bỏ qua như vậy được, nhất định phải trách phạt nặng để tránh sau này hắn gây ra nhiễu loạn lớn hơn nữa.”
“ Phan Hải ——” Cảnh Minh Đế hô một tiếng.
Phan Hải hợp thời nhô đầu ra: “ Có nô tài.”
Xem ra Thất hoàng tử sắp gặp xui xẻo rồi, Hoàng Thượng cái gì cũng tốt, duy độc không gánh được gió bên gối, mà Hiền Phi là tuyệt đối sẽ không giúp đỡ Thất hoàng tử cầu tình.
Phan Hải xuất thân nhà nghèo khổ, trong nhà huynh đệ tỷ muội đông đúc, cũng là đứa không được sủng ái, lúc này nghĩ đến Thất hoàng tử từ nhỏ nuôi dưỡng ở ngoài cung bởi vì gặp rắc rối mới được nhìn thấy phụ thân, khó tránh khỏi sinh ra mấy phần đồng bệnh tương liên.
“ Truyền trẫm ý chỉ, phong Thất hoàng tử Cẩn làm Yến Vương, lệnh Tông Nhân phủ cùng Khâm Thiên Giám mau chóng chọn ngày lành tháng tốt chuẩn bị sắc phong……”
Cảnh Minh Đế lời này vừa nói ra, Ninh phi cùng Phan Hải đều ngây ra như phỗng.
Đợi một hồi không có động tĩnh, Cảnh Minh Đế không vui hừ một tiếng: “ Phan Hải, ngươi là kẻ điếc sao?”
Phan Hải đột nhiên hoàn hồn, vội nói: “ Nô tài lĩnh chỉ.”
Trời ạ, đây là tình huống ra sao? Vận khí của Thất hoàng tử nghịch thiên như thế, không lẽ là con ruột của lão thiên gia?
Phan Hải chóng mặt đi ra ngoài, lau mặt một cái.
Hoàng Thượng không ra bài theo lẽ thường như thế, quá khiêu chiến năng lực phản ứng của đại thái giám hắn rồi.
Phan Hải còn chưa đi ra bao xa, trong ngự thư phòng bộc phát ra một tiếng thét kinh thiên động địa: “Hoàng Thượng, ngài đây là ý gì?”
Cảnh Minh Đế một bộ tính tình tốt: “ Ái phi đừng vội, không phải ngươi nói lão Thất không xứng bị phạt sao, trẫm trước hết làm cho hắn có cùng thân phận với các hoàng tử khác, mới tốt phạt hắn.”
Ninh phi tức giận đến toàn thân run rẩy, á khẩu không trả lời được.
Có đạo lý như thế, bà còn có thể nói cái gì? Nói thêm gì đi nữa có phải là còn muốn phong đứa con hoang kia làm Thái tử luôn không?
Hiền Phi nghe nói Ninh phi đi ngự thư phòng cáo trạng, mặc dù không thèm để ý Úc Cẩn như thế nào, lại chỉ sợ ảnh hưởng tới Tứ hoàng tử, vội vàng chạy tới ngự thư phòng, trên nửa đường gặp được Phan Hải.
Phan Hải vừa thấy Hiền Phi lập tức chúc mừng: “Chúc mừng Hiền Phi nương nương.”
~~~ Hết chương 142 ~~~