“Em đừng căng thẳng quan sát tôi như thế!” Vừa thấy sự thay đổi của cô, Đới Húc liền biết suy đoán của mình là đúng, “Xét đến cùng, em mới là đương sự, cho nên nếu em không ngại, tôi chắc chắn sẽ không để ý, nếu trong lòng em đặc biệt để ý, em sẽ cảm thấy cả thế giới đều dõi mắt theo.”
Phương Viên sửng sốt, lúc này mới phát hiện hành vi lén quan sát Đới Húc của mình đã bị anh nhìn thấy, điều này Phương Viên có hơi xấu hổ, cười gật đầu, không dám trộm quan sát cảm xúc của Đới Húc nữa.
Về phòng, Phương Viên nằm trên giường lăn qua lộn lại, cảm thấy trong lòng vẫn bị đè nén rất khó chịu, nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định gọi cho Hạ Ninh. Hạ Ninh bắt máy rất nhanh, hơn nữa nhận được điện thoại của Phương Viên cô ấy rất vui, vừa bắt máy liền gấp gáp oán trách: “Ai da, tớ còn tưởng là ai, thì ra là Phương Viên không có lương tâm nhà chúng ta! Cậu tới thành phố A mà cứ như mất tích vậy, ngay cả liên lạc cũng không chịu liên lạc với tớ. Cậu nói đi, có phải ở thành phố A đang lén lút yêu đương không?”
“Cậu đừng nói hươu nói vượn!” Phương Viên bị chọc cười, “Tớ về đây mới sắp xếp mọi thứ liền nhận vụ án mới, vô cùng bận, có khi về đến nhà đã là tối khuya, muốn gọi điện hay nhắn tin cho cậu lại sợ ảnh hưởng tới cậu và Đổng sư huynh…”
“Miễn bàn tới anh ta, ảnh hưởng tâm trạng.” Bằng sự hiểu biết của Phương Viên, rất nhanh Hạ Ninh đã đoán được lý do cô gọi tới, “Có phải cậu gặp chuyện không vui gì không? Chuyện của cậu tớ biết cả, nếu không phải bị ai đó làm nghẹn tới khó chịu, còn lâu cậu mới gọi điện nhờ tư vấn.”
Phương Viên bị cô ấy nói trúng cũng không xấu hổ, tình cảm của hai người mấy năm nay có được chính nhờ sự ăn ý. Cô kể chuyện buổi tối gặp ba mình ở chung cư cho Hạ Ninh nghe, bao gồm chuyện bản thân sau khi về thành phố A được Đới Húc chăm sóc nên mới có thể tạm thời ổn định, hiện tại sống trong nhà Đới Húc. Giữa hai người họ trước nay không có bí mật gì mà không thể nói, kể cho Hạ Ninh nghe, Phương Viên cảm thấy rất thoải mái.
Nghe Phương Viên nói xong, Hạ Ninh im lặng một lúc, Phương Viên cứ tưởng điện thoại có vấn đề hay đường truyền không tốt, thử gọi một tiếng, Hạ Ninh ở bên kia mới lên tiếng nói chuyện.
“Phương Viên, tớ hỏi cậu một câu, không nói giỡn.” Hạ Ninh hỏi, “Đới Húc kia có bạn gái chưa?”
“Chưa có, sao vậy?” Phương Viên không biết sao Hạ Ninh lại đột nhiên hỏi một câu như thế.
“À.” Hạ Ninh trầm một chút, lại tiếp tục hỏi, “Vậy cậu cảm thấy người ta thế nào?”
“Anh ấy rất tốt, đầu óc thông minh, tính cách cũng tốt, dù ở phương diện nào cũng rất đáng để tớ học tập, hơn nữa cũng rất quan tâm tớ.”
Hạ Ninh nghe xong, hơi do dự, sau đó thăm dò Phương Viên: “Có phải anh ta thích cậu không?”
“Cậu nói bậy gì đó!” Phương Viên hoàn toàn không ngờ Hạ Ninh bỗng hỏi vấn đề như vậy, lập tức đỏ mặt, còn có tật giật mình mà theo bản năng nói nhỏ lại, giống như sợ bị Đới Húc ở cách vách nghe thấy, “Lúc tớ thực tập, vốn dĩ là người khác dẫn dắt tớ, nhưng người đó bảo tính cách của mình không hợp dẫn dắt thực tập sinh, cho nên giao tớ cho Đới Húc, từ lúc đó anh ấy đã luôn quan tâm tớ, hơn nữa không chỉ tớ, anh ấy đối xử với ai cũng tốt cả.”
“Vậy anh ta cũng cho người khác miễn phí tiền thuê phòng, còn cố ý nhờ đồng nghiệp nữ hỗ trợ mua bộ chăn màn gối đệm mới sao? Tớ nói cậu này Phương Viên, tớ biết cậu ở phương diện này hơi ngốc một chút, nhưng cậu cẩn thận nghĩ xem, có phải có manh mối gì không.” May mà Hạ Ninh không ở trước mặt, nếu không nghe cách nói chuyện của cô ấy, giống như hận không thể gõ đầu Phương Viên, giúp Phương Viên tỉnh ra.
“Vậy cũng không thể trùng hợp như vậy, đâu phải anh ấy gặp ai cũng có tình cảnh như tớ đúng không?” Phương Viên chột dạ, cô không quá tự tin với ngoại hình của mình, cho nên không mấy để tâm sự chăm sóc của người khác giới có ý nghĩa gì, hiện tại nghe Hạ Ninh nói, từ lúc thực tập đến hiện tại, rất nhiều chuyện đều như thước phim xẹt qua khiến tâm trạng cô trở nên phức tạp, nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn tạm thời lảng tránh vấn đề này, dù sao đây cũng không phải mục đích cô gọi cho Hạ Ninh, “Được rồi, chúng ta đừng nói những việc này nữa, vậy cậu nói xem, hôm nay ba tới nói thế, tớ có nên suy xét một chút, miễn cho ông ấy thật sự chạy đi tìm người ta gây phiền phức, vậy tớ không phải biến người ta thành Đông Quách tiên sinh (1) sao?”
(1) Chuyện kể rằng Đông Quách tiên sinh dắt lừa đi trên đường, trên người đeo một bao sách, đột nhiên một con sói xuất hiện từ phía sau và hoảng loạn nói rằng thợ săn đang đuổi theo mình, hãy cho nó trốn trong bao, thoát được kiếp này nó sẽ báo ơn. Đông Quách tiên sinh hơi do dự, cuối cùng vẫn đồng ý. Đợi thợ săn đi xa, con sói liền muốn ăn thịt Đông Quách tiên sinh. Đúng lúc này có một người nông dân già tới. Con sói bảo khi nãy Đông Quách tiên sinh ngược đãi nó. Người nông dân bảo cái túi nhỏ như vậy ông không tin một con sói có thể nằm gọn bên trong được. Con sói liền chui vào trong để chứng minh, đúng lúc này người nông dân lập tức buộc chặt cái bao lại rồi lấy cái cuốc giết chết con sói.
“Việc này tớ lại cảm thấy cậu không cần lo lắng, dù sao Đới Húc kia cũng không ngại để cậu ở nhà mình, cậu cũng không cảm thấy có chỗ nào không tiện hay không ổn, vậy cứ ở đi! Tớ thấy Đới Húc kia nói rất đúng, nếu ba cậu thật sự chịu tốn tâm tư và thời gian trong chuyện này, lúc trước ông ta đã không giả ngu ngơ lúc cậu gặp khó khăn nhất. Cho nên cậu đừng buồn lo vô cớ nữa, cậu thích ở đó, Đới Húc cũng bảo cậu ở đó, vậy cậu cứ ở đi, còn về ba mẹ cậu, bọn họ thích nói gì, làm gì, đó đều là chuyện của họ, cậu cứ coi như gió thoảng bên tai là được, dù sao bây giờ cậu cũng đi làm rồi, không như lúc trước đi học cần dựa vào họ! Hơn nữa vấn đề khi nãy tớ hỏi cậu cũng không phải đùa giỡn đâu, tớ cảm thấy không có đàn ông nào vì là người tốt mà quan tâm chăm sóc một cô gái như vậy, Đới Húc chắc chắn có ý với cậu, đây là trọng điểm tớ muốn nhắc nhở. Tớ thấy cậu nên nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, nếu cậu thấy người ta không tệ, vậy cứ thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông, mọi người đều vui mừng, nếu anh ta không phải mẫu người cậu thích, vậy cậu cứ ở đó đến khi có lương, sau đó tìm phòng trọ khác dọn ra ngoài, chuyện tiền nong cậu không cần phải lo, tớ có thể tạm ứng cho cậu, tóm lại nếu đã không thích người ta thì đừng nợ người ta quá nhiều tình cảm, thứ nhất không thể trả lại, thứ hai còn khiến người ta ôm hi vọng. Tớ nói thế cậu biết chưa?”
“Biết rồi biết rồi. À mà, cậu có ấn tượng gì với cái tên Đới Húc không?”
“Không có, sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là trước đó nói chuyện phiếm, anh ấy hình như biết chút chuyện lúc tới vừa vào đại học, còn nói tớ và anh ấy sớm đã gặp nhau, nhưng từ đầu đến cuối tớ không hề có ấn tượng, cũng không có mặt mũi hỏi đến cùng, sau này tốt nghiệp, chuyện này cứ thế bị bỏ qua.”
“Hả? Còn có chuyện này? Thú vị thật, vậy tớ phải đi hỏi thăm xem có nhân vật như thế không, nói không chừng có thể đào ra cho cậu một mối tình đơn phương lãng mạn! Cứ quyết định vậy đi, ngủ sớm một chút, ngủ ngon!” Vừa nghe lời này, tâm tình Hạ Ninh liền tỉnh táo, lập tức dập máy.
“Cậu đừng… Alo? Alo?” Phương Viên đang định ngăn cản, bên kia đã tắt máy, cô thở dài, lòng càng hỗn loạn hơn trước khi gọi cú điện thoại này.